Chủ đề

(Pháp luật) - Một điều chúng ta rất dễ nhận biết là từ lúc bị bắt giam và tới lúc được đưa ra xét xử thì ông Kiên không ngừng cho rằng mình bị bắt oan và lên tiếng yêu cầu các cơ quan Tố tụng trả tự do cho chính mình. Không ít lần ông Kiên đã thể hiện sự bực tức trước những quy định của Trại tạm giam vì những điều kiện sống mà ông đang phải tiếp nhận.

Và trên thực tế, chế độ ăn uống và nghỉ ngơi trong tù không thể làm hài lòng một đại gia từng có cuộc sống vương giả và xa hoa như ông. Sự bực tức của ông còn đi liền với những tuyên bố, những tiếng chửi thề mà đối tượng tiếp nhận không ai ngoài những cán bộ Trại tạm giam và cơ quan Tòa án trong quá trình làm việc với ông Kiên.

Để công kích những chính sách của Nhà nước Việt Nam, những người mà chúng ta vẫn quen gọi là “những nhà bất đồng chính kiến” tại Việt Nam luôn cố trình bày cho được cố tật mà theo họ nếu được phơi bày thì hình ảnh và uy tín của Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam sẽ dần lụn bại. Trong đó, người ta cố nhấn mạnh đến vấn nạn tham nhũng và những cố gắng, nỗ lực và thái độ của Nhà nước trong ứng xử với quốc nạn này.

Dẫn giải ông Nguyễn Đức Kiên tại phiên tòa

Nhìn những gì đang diễn ra trong thời gian qua, Nhà nước Việt Nam đã không ngần ngại đưa ra ánh sáng những quan tham, những đối tượng sử dụng các thủ đoạn lừa đảo kinh tế để chiếm đoạt những khoản tiền công quỹ, ngân quỹ quốc gia. Việc phát lộ những câu chuyện bên trong những ông quan đã được nhìn nhận như những cố gắng của Nhà nước và cũng nói thay thái độ của Nhà nước trong vấn nạn này. Sau vụ án của siêu lừa Huyền Như, đến lượt hai quan chức cộm cán của Ngành Ngân hàng lần lượt bị bắt và sẽ hầu tòa vì những sai phạm của mình là ông Trần Xuân Giá và Nguyễn Đức Kiên. Đáng chú ý là phiên tòa xét xử hai vị quan này đã bị tạm hoãn khi ông Trần Xuân Giá đang gặp vấn đề về sức khỏe.

Việc bị xích chân trong quá trình Tòa án xét xử là hệ quả tất yếu, phù hợp với Pháp luật mà ông Nguyễn Đức Kiên phải lãnh nhận.

Tuy nhiên, một điều hết sức lạ lùng và khó hiểu là lẽ ra đứng trước những thông tin về hai con người cụ thể, những con sâu đại bự phải ra hầu tòa thì những kẻ như Lê Thị Công Nhân phải vui; nếu có phát ngôn thì cũng lên tiếng ủng hộ những động thái của cơ quan Nhà nước và xem đó như là một thành công mà bản thân mình đã góp phần làm nên. Song, Lê Thị Công Nhân lại làm điều ngược lại. Ả đàn bà từng phạm vào tội Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam lại có những động thái bênh vực ông Nguyễn Đức Kiên với những điều cụ thể được trích ra từ các văn bản luật.

Theo đó, Lê Thị Công Nhân cho rằng: “ông Nguyễn Đức Kiên (tức Bầu Kiên) đã bị ‘xúc phạm nhân phẩm’ và ‘bị khủng bố tình thần’ khi bị áp dụng biện pháp ngăn chặn vừa còng tay, vừa xích chân khi áp giải ở phiên tòa sơ thẩm xét xử ông và một số bị cáo khác ở Ngân hàng ACB hôm 16/4/2014“. Đồng thời nhấn mạnh “ông Kiên và luật sư của ông có quyền khiếu nại với các cơ quan công quyền chấm dứt hình thức áp giải này“.

Ông Nguyễn Đức Kiên tại tòa

Việc áp dụng các biện pháp ngăn chặn đối với một bị cáo tại Tòa án là một hình thức mang tính cưỡng chế được Tòa án và cơ quan tạm giam thống nhất áp dụng đối với từng bị cáo cụ thể. Và tất nhiên, hình thức được áp dụng ấy là hệ quả của việc đánh giá và nhìn nhận tính chất nguy hiểm, hành vi phạm tội và nhân thân của bị cáo. Theo đó, hình thức “xích chân” là mạnh nhất trong chuỗi các biện pháp ngăn chặn có thể áp dụng với các bị cáo tại Tòa án và hình thức này được áp dụng đối với ông Nguyễn Đức Kiên – bị cáo trong vụ án vừa bị hoãn tại Tòa án nhân dân TP Hà Nội.

Trên thực tế, đây là điều có vẻ như vô lý bởi hình thức xích chân chỉ áp dụng đối với “trường hợp mà tính chất là côn đồ và manh động nó thể hiện rất là rõ rệt, từ bản chất của vụ án của bị can liên quan, cũng như là tính cách của bị can đó trong suốt quá trình người ta giam giữ, thì cảnh sát người ta được phép làm việc đó” như Lê Thị Công Nhân nói. Hình thức này lại được áp dụng với ông Kiên – một bị can trong một đại án kinh tế, bản thân ông Kiên cũng chưa từng được báo giới nói đến những tiền án, tiền sự liên quan đến những hành vi kiểu côn đồ, manh động. Theo đó, việc áp dụng hình thức này đối với ông Kiên sẽ có phần nặng nề và mang tính ngược đãi và đó có thể tạo nên những sức ép tinh thần ghê gớm cho chính bị can, công luận.

Tuy nhiên, nếu ai tinh ý thì sẽ không khó nhận ra một điều mà Lê Thị Công Nhân nói ở vế sau  của đoạn nói trên: ….”từ bản chất của vụ án của bị can liên quan, cũng như là tính cách của bị can đó trong suốt quá trình người ta giam giữ, thì cảnh sát người ta được phép làm việc đó”. Và như vậy, việc áp dụng hình thức ngăn chặn “xích chân” đối với một bị can không phải xuất phát từ những hành vi họ đã thực hiện trong quá khứ. Nó có thể là hệ quả trực tiếp từ những hành vi trong quá trình giam giữ chờ xét xử. Về điều này thì chưa ai dám khẳng định Nguyễn Đức Kiên không có những hành vi tới mức mà Tòa án và cơ quan giam giữ ông Kiên phải quyết định biện pháp ngăn chặn cao nhất.

Một điều chúng ta rất dễ nhận biết là từ lúc bị bắt giam và tới lúc được đưa ra xét xử thì ông Kiên không ngừng cho rằng mình bị bắt oan và lên tiếng yêu cầu các cơ quan Tố tụng trả tự do cho chính mình. Không ít lần ông Kiên đã thể hiện sự bực tức trước những quy định của Trại tạm giam vì những điều kiện sống mà ông đang phải tiếp nhận. Và trên thực tế, chế độ ăn uống và nghỉ ngơi trong tù không thể làm hài lòng một đại gia từng có cuộc sống vương giả và xa hoa như ông. Sự bực tức của ông còn đi liền với những tuyên bố, những tiếng chửi thể mà đối tượng tiếp nhận không ai ngoài những cán bộ Trại tạm giam và cơ quan Tòa án trong quá trình làm việc với ông Kiên.

Với một kẻ đã quen với việc sai khiến và chỉ đạo người khác thì hoàn cảnh trong Trại tạm giam thực sự là một cực hình mà đến mơ ông cũng chưa bao giờ nghĩ đến. Cho nên, nếu nói rằng, những hành vi mang tính “côn đồ”, “manh động” của ông Kiên xuất phát từ những sự đối lập về không gian và hoàn cảnh sống thì việc áp dụng hình thức ngăn chặn để đề phòng những tình huống xấu có thể xảy ra cũng là điều hết sức cần thiết và bình thường. Bởi, không ai có thể biết một kẻ tính tự trọng và đề cao giá trị bản thân như ông Kiên sẽ làm điều gì tại Tòa. Đặc biệt, trong lúc nóng nảy và bực tức nhất ông này có thể xúc phạm sự tôn nghiêm của Nhà nước, chế độ bằng những hành động thiếu kiềm chế đối với vành móng ngựa.

Lê Thị Công Nhân chỉ giỏi phỏng đoán qua hình ảnh.

Có một điều mà chúng ta không thể không lưu ý, trong một clip chính thức ghi âm và tường thuật lời ông Kiên nói với những người thân khi nhận được lời động viên: “Yên tâm, yên tâm! Không sao đâu! Cả nhà cứ yên tâm đi, nhá!”. Có người cho đây là sự lạc quan hiếm thấy của một bị cáo trong một đại án kinh tế; tuy nhiên, với tôi những câu trả lời “lạc quan” ấy nói lên nhiều thứ hơn thế. ông Kiên dường như chưa tin vào những gì mà Tòa án, Viện Kiểm sát và Cơ quan Công an cáo buộc trong vụ án mà ông là nhân vật chính. Sự thay đổi cảnh ngộ có phần chóng vánh đã khiến ông choáng váng và khó chấp nhận thực tế phũ phàng ấy. Ông nói với những người thân mà như thể ông đang chịu những oan khuất mà thời gian sẽ cho câu trả lời chính xác nhất. Đó cũng là điều để nói rằng, việc ông Kiên sẽ manh động, vượt quá những hành vi thông thường là điều có thể được thực hiện.

Cho nên, đừng vội quy kết việc áp dụng biện pháp ngăn chặn vừa qua là tiêu cực, ngược đãi hay những ý nghĩa kiểu đó là đòn ngăn chặn tinh thần, hạ gục ý chí tuyên mình vô tội của ông Kiên. Và cũng đừng cho việc áp dụng biện pháp ngăn chặn cao nhất này đồng nghĩa với mục đích là “để khủng bố tinh thần, đe dọa ông ấy và đặc biệt về mặt nhân đạo, về mặt phẩm giá con người, tức là để cho đương sự cảm thấy rằng mình bị sỉ nhục, mình bị hạ thấp và bị mất hoàn toàn tất cả những hình ảnh và phẩm giá của mình”.

Cũng nói thêm rằng, một bị cáo hay một tù nhân đều phải sống và lao động, cải tạo theo quy định của Trại giam nơi mình bị giam giữ. Việc mặc gì, đi gì hay ăn uống, nghỉ ngơi thế nào là quy định của Trại giam và bắt buộc thực hiện đối với mọi đối tượng. Việc ông Kiên đi dép tổ ong hay đi gì đi nữa cũng là quy định của trại giam và không thể nói rằng, ông Kiên là trường hợp ngoại lệ. Và thử hỏi rằng, nếu ông Kiên được đặc cách và đối xử khác thì đấy mới là điều chúng ta cần lên án cho cái gọi là nhân quyền. Lê Thị Công Nhân cũng không nên vội vàng áp đặt những thứ mà mình chưa trải qua hay võ đoán. Việc áp đặt và đánh giá sự việc chỉ qua hình ảnh như trên có thể xem là một sự vu khống, bịa đặt nhằm làm giảm lòng tin và gây hoang mang cho công luận./.

(Theo Chiềng Chạ)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên