Chủ đề

(Chính trị) - Tôi muốn lấy hình ảnh sông Tô Lịch, dòng sông đen có cái tên rất mĩ miều để thay cho dòng sông quê của Nguyễn Trọng Tạo trong bài hát làm say lòng người “Khúc hát sông quê”. Sở dĩ có chuyện đó vì tôi đã rất thất vọng về một nhạc sĩ tài hoa của dòng nhạc dân gian Nguyễn Trọng Tạo. Giá như ông cứ chuyên chú vào nhạc, lấy nhạc thức tỉnh lòng người, làm tuôn trào nước mắt của những kẻ đa cảm thì tuyệt vời biết bao. Đằng này, con người tài hoa ấy đã bị dẫn dụ bởi những hoang tưởng chính trị. Có chí, có trí mà làm chính trị thì tốt, đằng này kiến thức chính trị của Tạo ít ỏi quá, dẫn đến cái tư tưởng chính trị của Tạo quá lổn nhổn.

Một Nguyễn Trọng Tạo bơ phờ đang hổn hển cố leo dốc chính trị trong sự tuyệt vọng

Một Nguyễn Trọng Tạo bơ phờ đang hổn hển cố leo dốc chính trị trong sự tuyệt vọng

Chẳng biết tự bao giờ, một Trọng Tạo bơ phờ đang hổn hển cố leo dốc chính trị trong sự tuyệt vọng. Chẳng biết hào quang nào làm lóa mắt một nhạc sĩ làm ông buông đàn cầm gươm chém tới cái cối xay gió và tự huyễn hoặc mình là người hiệp sĩ chính trị, ví như đã có lần ông so sánh mình với Nguyễn Khoa Điềm trong bài viết “Hai bài thơ nhân dân của Nguyễn Khoa Điềm và Nguyễn Trọng Tạo”. Gần đây, trong tâm thế đó, Trọng Tạo có những hành vi rất không bình thường khiến tôi cứ muốn sờ lên trán Tạo xem có nóng không. Cái mà người ta thấy lạ là Nguyễn Trọng Tạo cứ cố tạo hào quang cho mình là một nhân vật quan trọng. Lúc thì Tạo khoe gọi điện cho ông trung tướng CA đến nhậu rồi yêu cầu: “Chú nên lưu ý cho anh 2 trường hợp đang bị giam trong tù là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và Sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên, đó là 2 người anh thấy nên quan tâm tốt hơn”. Lúc thì nhắn tin cho ông tướng công an ấy bảo “em nhớ lưu ý CH Hà Vũ con ông Huy Cận chút nhé – anh Tạo”. Lúc thì Tạo ngồi uống rượu với ông bộ trưởng nọ, ông tướng kia đàm đạo thế sự.

Có thật vậy không? Hay là hoang tưởng chính trị? Mới giật mình nghĩ lại sao dạo này chứng hoang tưởng chính trị lây lan nhanh thế. Từ hôm Cù Huy Hà Vũ tự ứng cử chức Bộ trưởng Bộ văn hóa, rồi GS Tương Lai gửi thư cho bạn quá vãng thời cùng nghiên cứu lí luận Nguyễn Phú Trọng. Ông nhà văn gì đó bạn đồng môn, gửi thư cho ông Nguyễn Phú Trọng khuyên bạn nên thế này thế nọ… Đến lượt giới chầu rìa như Nguyễn Trọng Tạo cũng bỗng dưng dở chứng thư từ cho tướng tá, bộ trưởng, thủ tướng…

Mấy bữa nay lại buồn cười đến sặc khi thấy Trọng Tạo lại gửi thư cho Thủ tướng với lời đề-pa: “Tôi không muốn Thủ tướng khóc”, “Tôi viết bài này không có mục đích làm Thủ tướng Ba Dũng khóc”. Rồi chẳng có bài viết nào cả. Sao vậy, ấy là vì Tạo cóp đâu về một clip một bà mẹ đang cố cản lực tượng cưỡng chế nhà mẹ làm trái phép. Tay mẹ cầm gậy phang liên tục lên người, lên đầu các con cưỡng chế. Còn kẻ khác thì bê mẹ ra cho ngồi lên đống cát để quay clip tung lên mạng. Mẹ đánh, còn các con thì cố giữ gậy không cho mẹ đánh, nhưng qua đôi mắt của Tạo nó đã thành “hai bàn tay gân guốc giằng gậy” bạo hành mẹ. Tạo đau về chuyện đó mà không cần xét nguyên nhân. Sao Tạo không trích cái clip mới hôm đây thôi, trong phiên họp Chính Phủ, Thủ tướng chủ trì có một đoạn nói: Còn duy nhất một hộ dân ở Tứ Kỳ, Hải Dương không chịu nhận tiền bồi thường, cả tuyến đường 5 cao tốc bị kẹt. (Xem bài: Thủ tướng ra công điện đẩy nhanh GPMB cao tốc Hà Nội – Hải Phòng). Mấy chục nghìn tỉ làm đường 5 ấy là tiền thuế của tôi, của chúng ta đóng đấy. Thử làm một phép tính lãi ngân hàng mỗi ngày bao nhiêu, sao Nguyễn Trọng Tạo không khóc cùng Thủ tướng? Thế mới nói, đã làm nhà văn thì đừng làm nhà báo

Lần này, Nguyễn Trọng Tạo lại kể “Tôi có gặp Thủ tướng Dũng một lần dịp động thổ nhiệt điện Vũng Áng (Hà Tĩnh) và ấn tượng về câu nói của ông lúc đó: “Hà Tĩnh rất giàu truyền thống cách mạng, nhưng kinh tế thì rất nghèo””. Dường như sợ mọi người chưa tin Tạo còn dẫn: “Một lần anh Trương Đình Tuyển (bộ trưởng) mời tôi uống rượu với anh Tư Kiên (thượng tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang), và tôi nghe anh Tư Kiên kể là đã chở thương binh Ba Dũng bằng cối giã gạo (làm bằng gốc cây mù u) giữa rừng U Minh Hạ. Tư Kiên còn nói “Tôi thấy anh Dũng một tay ôm súng, tay kia ôm bắp chân máu chảy ướt đẫm ống quần”. Người lính thế hệ chúng mình là thế đó. Tôi cảm động lắm”. Đang huyên thuyên về ông Đình Tuyển, Tư Kiên, Ba Dũng, giật một cái Tạo viết tưng tửng: “Hôm 19/6 có người trong đoàn anh Tư Sang từ Trung Quốc điện cho tôi bảo đã có danh sách 20 blogger có thể bị bắt”.

Đọc mà sởn cả da gà với thứ “tin động trời” ấy của Tạo. Quả thực tôi không biết dùng từ nào để miêu tả thứ tin kiểu này cho phù hợp nữa, quý vị thông cảm. Vì rằng khi tin đó được tung ra, nếu thật thì kẻ cho Tạo tin sẽ đau như bị vả vào mồm. Còn nếu tin đưa chơi thì Tạo đang tự lấy đá ghè chân mình. Hoặc giã, Tạo đang ra đề văn cho đám blogger lề trái hùng hục viết bình luận, chửi chế độ, cho lũ BBC, RFA, RFI đang đói đưa tin?

Thật tiếc cho một tài năng. Nếu như ngày trước nghe nhạc của Nguyễn Trọng Tạo thấy yêu mến bao nhiêu thì hôm nay thấy những việc ông đang làm cảm thấy buồn cho ông. Tại sao lại dễ trở cờ nhanh đến vậy? Quay đầu là bờ, đừng nhuốm đen “Dòng sông quê” thêm nữa!

Mõ Lãng
(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả;
BBT đã lượt bỏ một số nội dung phản cảm, không phù hợp).

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên