Chủ đề

(Bạn đọc) - Ngay sau khi Tòa án nhân dân tỉnh Long An khép lại phiên tòa xét xử sơ thẩm hai bị cáo Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên, về tội “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”, ngày 17-5, trên website của Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam đã phát đi tuyên bố cho rằng: “Những việc làm này trái với quyền tự do ngôn luận và như vậy cũng trái với các nghĩa vụ của Việt Nam trong khuôn khổ Công ước Quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Thế giới…”. Cùng với đó, Đại sứ quán Mỹ còn kêu gọi Chính phủ Việt Nam trả tự do cho những tù nhân lương tâm như Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên.

Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên phạm tội “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”,

Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên phạm tội “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”,

Đáng tiếc là mặc dù thường xuyên được cung cấp và tạo điều kiện để có những thông tin khách quan về tình hình Việt Nam, nhưng tuyên bố của Đại sứ quan Mỹ vẫn thiếu khách quan, không phản ánh đúng thực tế về chính sách và luật pháp của Việt Nam. Bộ luật Hình sự cũng như tất cả các đạo luật hiện hành khác của Việt Nam đều được Quốc hội thông qua và được ban hành dựa trên các nguyên tắc, trình tự xây dựng văn bản quy phạm pháp luật, trong đó có việc lấy ý kiến của đông đảo tầng lớp nhân dân. Như vậy, rõ ràng hệ thống luật pháp nói chung, Bộ luật Hình sự của Việt Nam nói riêng thể hiện rõ tinh thần dân chủ, phát huy trí tuệ của toàn dân, phản ánh ý chí, tâm tư, nguyện vọng của nhân dân Việt Nam, bảo đảm tính dân chủ và sự đồng thuận của xã hội. Mặt khác, trong quá trình xây dựng pháp luật, Việt Nam luôn coi trọng việc nghiên cứu các công ước quốc tế mà mình đã tham gia để vận dụng vào thực tiễn. Do đó, pháp luật Việt Nam luôn bảo đảm sự tôn trọng và phù hợp với các công ước quốc tế.

Điều 2 của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền được thông qua ngày 10-12-1948 nêu rõ: “Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do được công bố trong Bản tuyên ngôn này”, trong đó có quyền tự do ngôn luận. Cùng với đó, Khoản 2, Điều 29 của Tuyên ngôn cũng quy định: “Trong khi hành xử những quyền tự do của mình, ai cũng phải chịu những giới hạn do luật pháp đặt ra ngõ hầu những quyền tự do của người khác cũng được thừa nhận và tôn trọng, những đòi hỏi chính đáng về đạo lý, trật tự công cộng và an lạc chung trong một xã hội dân chủ cũng được thỏa mãn”. Điều đó có thể hiểu, thực hiện những quyền trên phải căn cứ theo cơ chế chính trị, nền tảng luật pháp hay quy chế quốc tế của quốc gia hay lãnh thổ đó.

Điều 19 của Công ước quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị do Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua ngày 16-12-1966 và có hiệu lực từ ngày 23-3-1976 cũng quy định: “Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền đạt mọi thông tin, ý kiến, không phân biệt lĩnh vực, hình thức tuyên truyền bằng miệng, bằng bản viết, in, hoặc dưới hình thức nghệ thuật, thông qua bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào tùy theo sự lựa chọn của họ”. Việc thực hiện những quyền trên phải: “Kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, việc này có thể phải chịu một số hạn chế nhất định. Tuy nhiên, những hạn chế này phải được quy định trong pháp luật và là cần thiết để: a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác, b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức của xã hội”.

Thực tiễn trên thế giới không có quốc gia nào có quyền tự do ngôn luận tuyệt đối, quyền này thường bị hạn chế bởi các quy định rất chặt chẽ của pháp luật. Tại Việt Nam, mọi công dân đều có quyền bày tỏ chính kiến của mình, song quyền này phải được thực hiện trong khuôn khổ pháp luật, không xâm phạm đến lợi ích của người khác và lợi ích quốc gia, dân tộc. Cần nhắc lại rằng, bảo đảm, tôn trọng quyền con người, trong đó có quyền tự do ngôn luận của công dân ở Việt Nam thuộc về bản chất của chế độ XHCN. Chính phủ Việt Nam luôn tôn trọng và bảo vệ các quyền tự do, trong đó có quyền tự do ngôn luận của công dân. Nhưng Việt Nam cũng kiên quyết xử lý mọi hành vi vi phạm pháp luật, lợi dụng các quyền đó để xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của người khác, làm tổn hại đến lợi ích của quốc gia, dân tộc. Điều 88 Bộ luật Hình sự của Nước Cộng hòa XHCN Việt Nam quy định tội phạm gồm các hành vi: “Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam…”.

Hành vi phạm tội của Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên là rất rõ ràng. Vào khoảng tháng 4 và tháng 5-2012, qua trang mạng xã hội Facebook, Ðinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã làm quen với Nguyễn Thiện Thành đang sống ở Thái Lan. Từ mối quan hệ này, Nguyễn Thiện Thành đã rủ Ðinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên tham gia vào tổ chức phản động “Tuổi trẻ yêu nước” – nơi Nguyễn Thiện Thành là thành viên. Dưới sự chỉ đạo từ bên ngoài của Nguyễn Thiện Thành, Ðinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã có hành vi làm ra, tàng trữ, lưu hành, phát tán các tài liệu chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Đặc biệt tháng 8-2012, sau khi làm ra Đinh Nguyên Kha đã về thành phố Tân An, tỉnh Long An và Nguyễn Phương Uyên đã về xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận dán các khẩu hiệu có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, cờ vàng ba sọc đỏ ở nơi công cộng trên địa bàn để ghi hình, chụp ảnh chuyển cho Thành đưa lên trang web “Tuổi trẻ yêu nước”. Ngày 10-10-2012, Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã cùng nhau thực hiện rải truyền đơn trên cầu vượt An Sương, thuộc xã Bà Ðiểm, huyện Hóc Môn, TP Hồ Chí Minh.

Video: Bộ mặt phản động của tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước”

Như vậy, Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên thực hiện hành vi chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam có sự chỉ huy của Thành từ bên ngoài, thông qua internet. Khi thực hiện phát tán truyền đơn trên cầu vượt An Sương, Kha và Uyên có sự phối hợp chặt chẽ, phân công nhiệm vụ, có sự chuẩn bị trước, cùng thực hiện phạm tội… Rõ ràng trong việc này hành vi phạm tội của Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên là có tổ chức, trong đó Kha giữ vai trò người thực hiện, còn Uyên giữ vai trò là người trợ giúp tích cực. Không chỉ vậy, Uyên và Kha còn xuyên tạc chính sách của Đảng và Nhà nước về vấn đề tôn giáo, đất đai, biên giới, chủ quyền, và kích động dân chúng chống lại Đảng, Nhà nước… Hành vi lợi dụng tự do dân chủ để tuyên truyền chống Nhà nước của Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên là biểu hiện của chủ nghĩa tự do cực đoan, gây ảnh hưởng đến lợi ích của quốc gia, dân tộc. Các cơ quan bảo vệ pháp luật Việt Nam bắt giữ, xét xử hai đối tượng trên về tội tuyên truyền chống Nhà nước là hoàn toàn đúng người, đúng tội, đúng luật pháp Việt Nam và phù hợp với công ước quốc tế.

Trong tuyên bố, Đại sứ quán Mỹ còn kêu gọi Chính phủ Việt Nam trả tự do cho Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên và những tù nhân lương tâm… Một lần nữa xin nhắc lại rằng: Ở Việt Nam không có cái gọi là tù nhân lương tâm, mà chỉ có những kẻ vi phạm pháp luật Việt Nam bị xử lý. Những đòi hỏi nêu trong tuyên bố trên website của Đại sứ quán Mỹ là can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

Bài viết liên quan vụ án Nguyễn Phương Uyên:

(BND)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên