Chủ đề

(Biển Đảo) - Thời bình sao vẫn có những hy sinh, giọt nước mắt Mẹ vẫn rơi, Mẹ Việt Nam Anh Hùng…

Có chiến tranh đâu mà con tôi lại hy sinh? Trả lời tôi đi!

Có chiến tranh đâu mà con tôi lại hy sinh? Trả lời tôi đi!

Lời tâm huyết của một chiến sỹ gửi các bạn trẻ…

Mấy ngày nay các trang mạng nước ngoài tung hô hiện tượng Phương Uyên như một tuổi trẻ hành động vì yêu nước, bạn ấy nói rằng “hành động của bạn là chính nghĩa, là yêu nước, nếu bạn không làm thì không ai dám thể hiện lòng yêu nước nữa”. Vậy việc yêu nước của bạn thay vì học tập góp phần xây dựng quê hương, bạn lại được mấy đồng dollar để thể hiện yêu nước bằng cách chế tạo bom, đánh vào đồng bào mình, một hành động mà thế giới lên án là khủng bố, bạn yêu nước, bạn bảo đại diện cho thế hệ trẻ Việt Nam, vậy bạn đại diện cho thế hệ trẻ, hay đại diện cho cái cờ ba sọc của một chế độ không còn tồn tại?

Bạn bảo yêu nước mà bạn lại chống lại chính đất nước, quê hương mình. Bạn nói chúng tôi hèn nhát, vậy bạn có dám ra đảo không, bạn có dám lên những nơi đầu sóng, ngọn gió không? Hay bạn chỉ ngồi đó làm anh hùng bàn phím để nhận được mấy đồng dollar, để được hứa hẹn sang Mỹ, để được tung hô là nhà dân chủ?

Xem thêm các bài viết về Nguyễn Phương Uyên

Bạn bán rẻ quê hương và tương lai quá bạn à. Bạn hãy nhìn đi những đồng đội tôi bằng tuổi bạn đã ngã xuống ở nơi đảo xa, cho bạn yên ổn ở nhà để nói chúng tôi là những kẻ hèn nhát đó!

Nếu bạn một lần được ra đảo, thì hãy nhìn đồng đội tôi còn trẻ lắm, toàn những năm cuối 8x và đầu 9x bằng tuổi bạn đó. Có người vừa nhập ngũ, huấn luyện tân binh xong và ra đảo được 2-3 tháng, đã ngã xuống, khi tuổi đời thảng thốt chưa bước sang con số 19.

Thương lắm, đồng đội tôi ngơ ngác những ngày đầu ra đảo, chưa kịp quen với con nước – thủy triều, nhưng khi phát hiện đồng đội mình bị nước cuốn, nhảy ngay xuống cứu, vật lộn với dòng chảy nhưng đuối sức, cả 2 anh em cùng chìm xuống nước, khi tàu trực vớt được thi thể lên, cả 2 vẫn nắm chặt tay nhau. Như chấp nhận mỗi lần ra Trường Sa, nằm dưới rười rượi bóng dừa Nam Yết hay lúp xúp cỏ lông chông Trường Sa Lớn là đồng đội tôi đang nằm đó, khói hương nghi ngút, như vẫn nở nụ cười chào đón mọi người. Đồng đội tôi nằm xuống rồi, nhưng vẫn lêu bêu cái tính đùa vui, dỗi hờn chiến sĩ:

Đồng đội tôi đang nằm đó, khói hương nghi ngút, như vẫn nở nụ cười chào đón mọi người...

Đồng đội tôi đang nằm đó, khói hương nghi ngút, như vẫn nở nụ cười chào đón mọi người...

Những người cha người mẹ sinh ra, nuôi nấng đồng đội tôi cao lớn lộc ngộc, gửi vào Quân đội và tồ te ra đảo, chả ai nghĩ đến việc con mình sẽ nằm xuống, mãi mãi trinh trắng – dại khờ. Bạn đã bao giờ chứng kiến khi người mẹ của một trong những đồng đội tôi người đã nằm lại nới đảo xa gào lên: “Có chiến tranh đâu mà con tôi lại hy sinh?. Trả lời tôi đi!”, còn ông bố cũng là người lính hải quân, bao nhiêu năm trời rắn rỏi cùng với biển, không còn khóc được nữa, chỉ còn lặng lẽ úp mặt vào bộ quân phục còn nồng mùi biển, lấy ra từ balô, bàn giao quân tư trang liệt sĩ của con… Và khi mình đăng những hình này, sẽ có rất nhiều người hỏi, giống như bao người khác ra đến tận Trường Sa rồi, thắp hương mộ Liệt sĩ rồi, vẫn thảng thốt: “Ơ! Sao lại hy sinh?”… Có những câu hỏi, không nên trả lời, bởi mọi sự giải thích đều là vô nghĩa, trước những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành.

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Những người trẻ trắng tinh, đã ngã xuống cho người khác sống yên lành...

Ra thăm Trường Sa, thấy bộ đội tươi cười trong quân phục chỉnh tề, đen giòn chắc chắc, với cuộc sống vật chất đủ đầy gần như trong bờ, đừng nghĩ là sướng. Ở nơi địa đầu gian khổ, bất trắc với lê giương sẵn, đạn lên nòng này, mọi tình huống – hành động có khi phải trả bằng máu và mạng sống. Người đến thăm ra tàu rồi, bộ đội lại cẩn thận gấp quân phục cho vào đáy ba lô (hết ngày dài cho đến đêm thâu, chỉ toàn đực rựa loanh quanh mấy mét vuông nhìn nhau, thì đâu cần quần là áo lượt), lôi quần đùi áo cộc hay cởi trần, căng mắt nhìn ống nhòm, màn hình ra đa canh biển giữ trời và trước hết là giữ mạng sống cho chính mình, đồng đội. Cái chết ư? Chỉ trong tích tắc và bất thần lắm: 1 cơn bão biển, 1 lúc triều cường, 1 ca gác đêm hay 1 tình huống từ những kẻ tham lam bên ngoài lăm le hướng đến. Ngã xuống rồi, người nào may mắn có chuyến tàu vào, thì được nằm trong túi tử sĩ theo tàu đi ngay vào bờ, làm lễ truy điệu. Những đồng đội hy sinh ngoài đảo chìm, chả có đất mà chôn, lại nằm trên tay anh em, tạch tạch ca nô sang đảo lớn, nằm chung nhau thành khu nghĩa trang nhỏ, gần chục năm sau mới có dịp về với bố mẹ, quê nhà… Và, bạn có tin không: Rất nhiều người không tìm thấy thân xác, nơi các anh ra đi, đồng đội đành vụng về xây 1 am thờ nhỏ, ghi lại tên để mãi nhớ không quên.

Rất nhiều người không tìm thấy thân xác, nơi các anh ra đi, đồng đội đành vụng về xây 1 am thờ nhỏ, ghi lại tên để mãi nhớ không quên...

Rất nhiều người không tìm thấy thân xác, nơi các anh ra đi, đồng đội đành vụng về xây 1 am thờ nhỏ, ghi lại tên để mãi nhớ không quên...

Ở ngoài đảo xa vẫn có những am thờ nhỏ như vậy trên đảo chìm Tốc Tan, trên đảo đá Phan Vinh, nằm lặng lẽ bờ sóng, nhìn thẳng ra biển trông ngóng phần xác, hương hồn. Đời lính, những tưởng chỉ đổ máu thời chiến. Nhưng không! Ngay trong thời bình, khi người ta tưởng chỉ cần làm giàu – xài sang là “quốc thái, dân an”, vẫn có những người lính, tuổi 18-20 có khi lóng ngóng chưa biết 1 nụ hôn, vòng eo con gái, thầm lặng ngã xuống trong tay đồng đội, không có người thân – gia đình cạnh bên, cũng không cần 1 bài báo – lời kêu gọi ủng hộ nào, chuyển dòng giúp đỡ. Nhìn bia mộ do đồng đội tự tay đúc – viết, mỗi tháng lại mờ tịt vì muối biển; gặp những bàn thờ bung biêng trong gió táp, đến nỗi anh em phải lấy túi bảo quản đen sì, chắn xung quanh như chuồng chim câu…

Mình lại mong đến những bia mộ làm hẳn bằng đá, chữ vuông thành sắc cạnh, sao đỏ uy nghiêm trên đỉnh và trên bia, thế nào cũng có ảnh “chúng nó” lồng trong khung kính, tươi cười với người ngang qua.

Mỗi một sự hy sinh, không thể kể được bằng lời. Chỉ nghẹn lại ở trong tim buốt nhói. Đồng đội tôi nằm, qua mọi mùa giông bão.

Bài viết liên quan:

Cu Tý / Mai Thanh Hải

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên