Chủ đề

(Chính trị) - Mỗi quốc gia độc lập có chủ quyền đều có hệ thống pháp luật riêng, bao gồm cả Luật Hình sự. Do sự khác nhau về thể chế chính trị, tôn giáo, văn hóa, phong tục tập quán và trình độ phát triển kinh tế – văn hóa – xã hội mà có những quy định pháp luật riêng biệt. Vì thế, tùy vào mức độ nguy hiểm, hành vi phạm tội mà quốc gia đó có thể đưa ra các mức án phạt đối với những công dân người nước ngoài khi thực hiện hành vi phạm tội.

Việt Nam đang “vô tâm” bỏ rơi công dân ở bên ngoài lãnh thổ?

Cuộc sống trên mạng xã hội thật là vô diện, vô ưu, ai cũng có thể sẵn sàng chỉ trích người Việt khi ăn cắp đồ ở nước ngoài làm xấu mặt người Việt Nam, nhưng lại sẵn sàng lên tiếng chỉ trích bảo vệ Đoàn Thị Hương và chỉ trích chính quyền “vô tâm”.

Công dân Đoàn Thị Hương của Việt Nam và Công dân Siti Aisyah của Indonesia

Đoàn Thị Hương một nữ công dân Việt Nam được cho là một trong 2 nghi phạm nữ trong vụ ám sát Kim Jong-nam tại Malaysia ngày 13/2/2017. Liên quan đến vụ việc này, ngày 1/3/2019 nghi phạm Đoàn Thị Hương (quốc tịch Việt Nam) và Siti Aishah (quốc tịch Indonesia) bị đưa ra truy tố tại tòa với cáo buộc giết người (điều 302 bộ luật hình sự) theo luật hình sự Malaysia.

Nhưng đến ngày 11/3, Tòa Malaysia thả bị cáo Indonesia, còn Đoàn Thị Hương vẫn sẽ bị tuyên tội “Giết người” và có thể phải chịu án tử hình theo luật pháp nước này. Với những bằng chứng được thu thập và công bố qua hình ảnh camera, Đoàn Thị Hương được coi là sẽ phải chịu trách nhiệm cao nhất về hành vi của mình, nhất là khi phạm tội ở nước ngoài.

Với công dân Việt Nam, hay công dân Anh, Pháp, Đức, Mỹ, Nhật,… khi phạm tội ở nước ngoài thì không phải bất kỳ trường hợp nào cũng có thể giải cứu. Bởi việc xóa tội cho công dân nước mình khi sang nước khác phạm tội, đặc biệt là tội danh liên quan đến Giết người thì hoàn toàn là điều rất khó.

Nhưng không có nghĩa là chính quyền, lãnh đạo Việt Nam sẽ bỏ ngỏ công dân của mình bị tử hình ở nước khác, nếu vẫn còn những quy định pháp lý phù hợp hay những bằng chứng cần phải xem xét lại. Vụ việc liên quan đến Đoàn Thị Hương, ngay sau khi cô này bị bắt thì Việt Nam đã hỗ trợ luật sư đến để bảo vệ cho thân chủ Đoàn Thị Hương, lãnh đạo của Bộ ngoại giao, Đại sứ quán 2 nước đã liên tục làm việc để đi đến tiếng nói chung, để Đoàn Thị Hương có thể được đối xử công bằng.

Thậm chí, Phó thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh ngay sau sự việc công dân Indonesia được trả tự do, đã có điện đàm với Bộ trưởng Ngoại giao Saifuddin Abdullah. Hai bên có trao đổi về việc thả tự do cho công dân Việt Nam Đoàn Thị Hương.

Bên cạnh đó, không phải ngẫu nhiên mà công dân Indonesia được thả tự do trong khi Đoàn Thị Hương thì không. Ngay sau khi công dân Indonesia được thả tự do, tức là ngày 10/3 thì Chris Leong – một nhà Đông Y nổi tiếng của Malaysia cùng với 16 người Malaysia (tổng cộng 17 người), đã được Indonesia trao trả lại. Đây có thể được xem là một cuộc đánh đổi, trao đổi công dân chứ không phải chuyện ngẫu nhiên hay “thân thiện” giữa quan hệ 2 nước.

Thời gian gần đây trên mạng xã hội xuất hiện hình ảnh nói về một số ngư dân của Việt Nam bị đánh đập, với lời cầu cứu được đăng tải lên Facebook. Hình ảnh cho thấy những người này bị tra tấn dã man với những lằn roi trên lưng.

Những tấm hình này được đưa lên nhằm mục đích kêu gọi chính phủ, lãnh đạo Việt Nam lên tiếng để bảo vệ công dân trở về nước.

Nhưng sự thật thì hình ảnh này chưa chắc đã là hình ảnh về công dân Việt Nam. Bởi nếu ngư dân Việt Nam bị bất kỳ lực lượng chức năng của quốc gia nào bắt gian và có thể bị kết án, thì cũng không có quyền xâm hại đến cơ thể của ngư dân, vì hành động này đã vi phạm Công ước Quốc tế.

Sự thật thì khi các ngư dân bị phía Indonesia tạm giữ tại đảo Pontianak năm 2018, hai nhà lãnh đạo đã có những chuyến thăm cấp cao của Tổng thống Indonesia tới Việt Nam tháng 9/2018 và Thủ tướng Việt Nam tới Indonesia tháng 10/2018. Khi đó, Tổng thống Indonesia đã cam kết sớm thả 155 ngư dân Việt Nam trên tinh thần nhân đạo và quan hệ láng giềng hữu nghị giữa hai nước cũng như luật pháp quốc tế.

Cuối năm 2018, đại sứ quán Việt Nam tại Indonesia đã hoàn thành thủ tục tiếp nhận từ cơ quan chức năng Indonesia ngư dân Việt Nam tại sân bay quốc tế Soekarno Hatta và đưa về nước. Những công dân này trở về nước mà không hề có những vết đánh đập, chứng minh bị xâm hại đến thân thể giống như những bức ảnh hiện rao rảng trên Facebook.

Những công dân Việt Nam thả tự do đều có sức khỏe tốt khi trở về Việt Nam

Điều này khẳng định Chính phủ Việt Nam có nhiệm vụ giải quyết vấn nạn về việc ngư dân đi lạc vào vùng biển, vùng lãnh hải nước bạn, để giúp công dân Việt Nam được an toàn và không để xảy ra tình trạng tái phạm.

Việt Nam được can thiệp thế nào khi công dân bị bắt giữ?

Giống như các nước khác trên thế giới hiện nay, Việt Nam nếu muốn can thiệp đối với công dân bị bắt giữ tại nước ngoài cũng cần tuân thủ các quy tắc chung. Bởi trong bảo hộ công dân Việt Nam chỉ có thể can thiệp hỗ trợ công dân bị bắt giữ với điều kiện nhất định.

Công dân Việt Nam khi ra nước ngoài nếu gặp phải những tình huống khẩn cấp như: động đất, thiên tai, khủng bố, tranh chấp, mất visa, mất hộ chiếu, bị bắt giữ,… mà không thể tự giải quyết được. Thì công dân có quyền được hỗ trợ của cơ quan đại diện của Việt Nam ở nước đó để bảo vệ quyền lợi.

Năm 2007, Chính phủ Việt Nam đã ban hành quyết định thành lập Quỹ bảo hộ công dân và pháp nhân Việt Nam ở nước ngoài, với nguồn kinh phí hàng năm được nhà nước phê duyệt. Điều này cho thấy những nỗ lực của Nhà nước, Chính phủ Việt Nam trong bảo đảm quyền lợi cho mọi công dân.

Ngoài ra, Việt Nam cũng đã ký kết và tham gia Công ước Viên 1961 về quan hệ ngoại giao và Công ước Viên 1963 về quan hệ lãnh sự nhằm đảm bảo sự phối hợp, hỗ trợ của các nước thành viên trong công tác bảo hộ công dân.

Nếu trường hợp công dân bị bắt, tạm giam, tạm giữ, bị hình phạt hình sự ở nước ngoài là hoàn cảnh cần bảo hộ khẩn cấp. Tuy nhiên, theo Cục Lãnh sự, thì cơ quan đại diện của Việt Nam không thể thực hiện những việc để bảo đảm công dân của mình như: điều tra tội phạm; can thiệp vào tiến trình tư pháp hoặc yêu cầu nhà chức trách sở tại thả công dân bị bắt nếu không có đủ chứng cứ hỗ trợ.

Năm 2018 vừa qua có thể đánh giá là một năm đầy biến động khi tình hình khủng bố, xung đột, tai nạn nghiêm trọng,… là năm mà công tác bảo hộ của Việt Nam đã nỗ lực không ngừng.

Công tác Bảo hộ Công dân có thể được ghi nhận bởi các vụ việc hết sức phức tạp như: Hỗ trợ pháp lý cho công dân Đoàn Thị Hương bị bắt và xét xử tại Malaysia; Bảo hộ lao động Việt Nam gặp nạn trên chuyến bay của Hãng hàng không Papua New Guinea; Xử lý vụ 152 người Việt Nam được cho là bỏ trốn khi nhập cảnh Đài Loan tháng 12/2018; Bảo hộ thuyền viên, ngư dân Việt Nam khi xâm hại vùng biển và bị bắt giữ tại Indonesia; Bảo hộ 15 công dân Việt Nam gặp nạn tại Ai Cập,…

Trong nhiều năm trở lại đây, công tác Bảo hộ Công dân là một trong những trọng tâm của Đảng và Nhà nước ta., Vì vậy, bảo đảm, bảo vệ quyền và lợi ích của công dân Việt Nam tại nước ngoài là một trong những nhiệm vụ quan trọng trong tình hình mới.

Mỗi quốc gia độc lập có chủ quyền đều có hệ thống pháp luật riêng, bao gồm cả Luật Hình sự. Do sự khác nhau về thể chế chính trị, tôn giáo, văn hóa, phong tục tập quán và trình độ phát triển kinh tế – văn hóa – xã hội mà có những quy định pháp luật riêng biệt. Vì thế, tùy vào mức độ nguy hiểm, hành vi phạm tội mà quốc gia đó có thể đưa ra các mức án phạt đối với những công dân người nước ngoài khi thực hiện hành vi phạm tội.

Việt Nam vẫn nỗ lực không ngừng để bảo vệ Công dân Đoàn Thị Hương, còn quan điểm nhà nước, Chính phủ “bỏ ngỏ” một công dân vi phạm ở ngoài lãnh thổ là hoàn toàn sai trái. Đây là luận điệu có thể được xem mang tính bôi nhọ, vu khống cho những nỗ lực của Đảng, Nhà nước nói chung, cho hoạt động ngoại giao của Việt Nam nói riêng.

(Theo butdanh.net)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên