Chủ đề

(Thời sự) - Ban biên tập xin được trích đăng nội dung bài chia sẻ của Blogger Nguyễn Ngọc Long vào ngày 19/8 (Ngày Cách mạng tháng Tám thành công) đang được cư dân mạng hưởng ứng và chia sẻ với nội dung “Yêu nước là ngu ngốc hay dũng cảm” nhân sự kiện Phương Uyên vừa qua. Đây cũng là lời cảnh tỉnh cho một bộ phận giới trẻ đang lao vào cuộc chơi chính trị của những thế lực đứng sau mà không hề  hay biết…

Chính trị không phải cuộc chơi của những kẻ tay ngang. (Trong ảnh: Nguyễn Ngọc Long)

Chính trị không phải cuộc chơi của những kẻ tay ngang. (Trong ảnh: Nguyễn Ngọc Long)

Ngày 20/5/2013, tôi có tham gia buổi tọa đàm để đóng góp ý kiến xây dựng Báo cáo chung của các bên liên quan gửi Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc cho kiểm điểm định kỳ toàn cầu của Việt Nam năm 2014.

Đây là một buổi tọa đàm “vô cùng nhạy cảm”. Nhạy cảm ngay từ cái tên gọi chứ chưa cần phải đề cập tới thành phần tham gia, mục đích và các nội dung được mang ra thảo luận.

Ngay sau khi kết thúc tọa đàm, tôi có tường thuật lại một vài suy nghĩ trong bài viết “PR CẤP QUỐC GIA, VÌ SAO CHƯA TỐT?” bằng việc phân tích một số thông tin “đáng chú ý” trong ngày hôm đấy.

Nhưng một chi tiết cũng “hót hòn họt” không kém là ngay trong buổi sáng, bỗng đâu xuất hiện một vị khách không mời là một đồng chí trong Bộ LĐ-TB-XH, đứng lên đưa ý kiến về khái niệm “các tổ chức xã hội dân sự” gây tranh cãi căng thẳng nghị trường và rối loạn đội hình.

Chi tiết này tôi không đưa vào trong bài viết vì nó hoàn toàn không liên quan đến nội dung chính cần đề cập. Cũng như câu chuyện riêng của cá nhân tôi với một vị phụ trách văn phòng Cao ủy nhân quyền của Liên Hiệp Quốc cũng đã được “tự động censor” với cùng một lý do tương tự.

Bà ấy đã gọi tôi ra nói chuyện riêng và giải thích bà chú ý đến tôi vì tôi là blogger có ảnh hưởng lớn trong xã hội. Bà ấy nói còn ở lại Việt Nam vài bữa, và mong muốn được kết nối với một số blogger giống như tôi để giúp họ nêu ý kiến về các vấn đề nhân quyền tại Việt Nam. Với vai trò đại diện cho Văn phòng cao ủy nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc, bà cam kết sẽ lắng nghe và chia sẻ.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi hỏi lại, việc làm này – theo bà – là “legal” hay “illegal” vậy? Suy nghĩ và trầm ngâm một lúc, bà ấy trả lời tôi rằng theo quan điểm của bà thì không có gì là “illegal” cả. Nhưng với hoàn cảnh hiện nay của Việt Nam, tôi có thể gặp một số “vấn đề”. Tôi hỏi theo kinh nghiệm của bà, thì đó có thể là những vấn đề gì?

Bà ấy nói tôi “có thể bị chính quyền để ý, gây khó dễ hay sách nhiễu”. Bà ấy còn nói cuộc gặp của chúng tôi (tôi và các blogger khác với bà ấy) có thể bị ghi âm, quay film, chụp hình… nhưng không có gì là quá nghiêm trọng.

Lời trấn an ấy cùng với bản tính dám nghĩ dám làm dám chịu của mình, lẽ ra tôi đã đồng ý thực hiện một việc “hơi nhạy cảm” như vậy. Nhưng sau 2 tiếng suy nghĩ mãi mà chưa thông suốt, tôi gọi cho người bạn luật sư của mình để xin ý kiến thì bạn đó hỏi lại tôi “Bà ấy tổ chức (host) cuộc gặp gỡ đó rồi nhờ Long mời bạn bè tới (invite) trao đổi, hay bà ấy muốn Long tổ chức cuộc gặp và bà ấy tới với tư cách khách mời? (guest)”. Tôi bảo tôi không rõ nữa và cần hỏi lại.

Khi được hỏi, bà ấy đã ngay lập tức trả lời tôi rằng, tất nhiên tôi sẽ là “host”, có thể thoải mái “invite” các bạn bè blogger tham dự, bà sẽ “join” với tư cách “guest” và sẵn sàng “sponsor” (tài trợ tiền) cho tôi thực hiện việc này.

Khi được thông báo lại, bạn luật sư của tôi nói rằng như vậy thì “vô cùng nguy hiểm”. Và tất nhiên sau đó, cuộc gặp đã không bao giờ được diễn ra. Bà ấy không hiểu nguyên nhân, còn tôi thì rút ra cho mình một bài học vô cùng sâu sắc.

Đó là,
Chính trị không phải cuộc chơi của những kẻ tay ngang

Nếu như ngày hôm đó, tôi quá tự phụ vào kiến thức và trải nghiệm của bản thân để rồi không cẩn thận hỏi lại ý kiến luật sư; nếu như tôi không có đủ mối quan hệ xã hội cần-là-có ngay như vậy, thì tôi chưa hình dung được hậu quả sẽ thế nào?

Tôi lại nhớ đến một vài “người bạn” còn đang ở độ tuổi sinh viên của tôi trên facebook. Họ vô tư viết bài rủ rê nhau đi “biểu tình thể hiện lòng yêu nước” mà không biết rằng luật pháp không cấm bạn biểu tình nhưng việc lôi kéo và kích động kiểu tình thì lại là một vấn đề hoàn toàn khác!

Tôi cũng nhớ đến cái lần mình “xuống đường” trong “ngày lịch sử” tháng 6/2011 ở Sài Gòn với hơn 3000 người, rầm rộ bao vây đại sứ quán Trung Quốc ở đối diện Nhà văn hóa Thanh Niên. Chúng tôi – là tôi và hàng ngàn bạn trẻ cùng tầm tuổi – đã gào thét, giằng co trước hàng rào thép gai được dựng lên bởi những người công an cùng dòng máu với mình.

Có nhiều người đã chửi bới và xỉ nhục “tụi công an chó chết, làm nô lệ cho Trung Quốc, ngăn chặn người dân yêu nước”. Họ kêu gọi tràn lên, hẩy đổ hàng rào để “vào bên trong [đại sứ quán] nói chuyện đúng sai”.

Tôi cũng có chung ý nghĩ và mong muốn y như họ vậy.

Chỉ bởi vì khi ấy tôi chưa từng được nghe bất cứ ai nói với mình rằng đại sứ quán không phải là lãnh thổ của Việt Nam. Nếu chúng tôi vào, người ta có quyền bắn chết ngay lập tức!

May mà có “tụi công an chó chết làm nô lệ cho Trung Quốc” đã ngăn chặn chúng tôi bằng mọi giá. Nếu không, sự thể sẽ thế nào?

Kết thúc buổi tọa đàm ngày 20/5, tôi ngồi lại và tự hỏi còn bao nhiêu việc “nhỏ xíu xìu xiu” nhưng nguy hiểm bội phần như vậy mà tôi chưa được biết? Còn bao nhiêu lần tôi có thể vô tình may mắn “vượt vòng nguy hiểm” trong gang tấc? Và có bao nhiêu bạn trẻ có thể có được may mắn như tôi?

Tôi viết bài này không chỉ như một câu chuyện vu vơ trong ngày 19/8, mà còn vì tôi đọc được những lời lẽ tung hoa múa lụa của nhiều bạn sinh viên khi quan sát trên facebook về việc sinh viên Phương Uyên được thả.

Tôi thấy lo sợ khi các bạn trẻ coi Phương Uyên như một vị anh hùng, bày tỏ lòng ngưỡng mộ và thề bồi học tập.

Cổ súy cho Ðinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên là hành động bất lương

Cổ súy cho Ðinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên là hành động bất lương

Lý tưởng thì ai cũng có. Lòng yêu nước thì ai cũng có. Khi sống trong một xã hội tự do, chúng ta có quyền tự do thể hiện lý tưởng và lòng yêu nước của mình dưới bất cứ hình thức nào phù hợp và bản thân cho là đúng đắn.

Chỉ mong các bạn lưu ý giúp một điều. Nếu bạn biết rõ hậu quả của việc bạn sẽ làm và chấp nhận trả giá cho việc đó thì chúng ta sẽ gọi là dũng cảm, người có hoài bão và lý tưởng. Còn nếu nhắm mắt nhắm mũi làm bừa, không hề biết rõ những nguy hiểm ở phía sau, vô tình vi phạm pháp luật và bị bắt trong ngơ ngác thì đó không phải là dũng cảm.

Đó là ngu ngốc, hay nhân văn thì gọi là “hành động xốc nổi đáng thương”. Lựa chọn thế nào, hoàn toàn do các bạn.

(FB Nguyễn Ngọc Long)

Hưởng ứng của cộng đồng mạng về bài chia sẻ của Nguyễn Ngọc Long:

- Phùng Đức Dũng: Bài viết hay, giờ phản động nhan nhản, không tỉnh là lại vào tròng!

- Vũ Đình Đức: Ngu ngơ như em mà không đọc được những bài thế này thì sẽ bị gài bẫy lúc nào không biết. Đến như anh mà còn suýt bị gài nữa là, ranh giới giữa ĐÚNG và SAI mong manh thật, nhiều khi chả thể biết được bên nào đúng bên nào sai.

- Rainn Nguyen: Đúng là chính trị chưa bao giờ dành cho những kẻ tay ngang… nhưng sẽ luôn cần những tay ngang để thành quân cờ chính trị… Câu chuyện đúng – sai, thật – giả lại lẫn lộn giữa các khái niệm mà nếu không tỉnh táo sẽ không thể nhận ra để rôi “đó là ngu ngốc, hay nhân văn thì gọi là “hành động xốc nổi đáng thương”. Lựa chọn thế nào, hoàn toàn do chúng ta quyết định”.

- Nguyệt Hà: Năm 2008 em cũng hừng hực khí thế muốn 1 lần đi biểu tình vụ nhà thờ Thái Hà, nhưng mà được thầy cô trong trường khai sáng từ lúc bước chân vào cổng Đại Học Luật, thế là từ đó yêu nước theo một cách khác hẳn bình thường.

- Thu Phong Le: Cảm ơn bài viết của anh. Mình cũng là người yêu Tổ Quốc và ghét bọn Trung Quốc lắm nhưng chưa bao giờ đi biểu tình như mọi người, vì thật sự mình không hiểu rõ về luật pháp và mình luôn suy nghĩ việc làm đó của mình liệu giải quyết được gì chăng??? Tất nhiên cũng ấm ức lắm lắm!

- Đặng Mai Hương: Em cũng đã từng 1 thời trẻ trâu hùng hục sôi tiết khi nghe tin biển Đông mấy năm về trước. Nhưng tự xác định lại tầm nhìn, kiến thức hạn hẹp và khả năng của bản thân thì e đã bình tĩnh trở lại và chỉ “dửng dưng” ngồi nhìn, đọc những tin về chính trị. Post của em về Phương Uyên, em cũng ko đăng thêm nhận xét gì khi đưa lên fb. Em bỏ ngỏ đó cho những ai theo dõi. Nhưng có 1 hiện trạng báo động xung quanh e (có thể là 1 cộng đồng nhỏ thôi), các bạn sinh viên xung quanh em, hằng ngày rất ít quan tâm đến chính trị (chưa nói là thờ ơ), quan tâm đến tình trạng nước nhà ra sao. Em không mong những người trẻ phải làm gì, hành động gì, em chỉ mong họ tư duy và biết quê hương họ đang sinh sống có những biến chuyến gì đang diễn ra hằng ngày, ko chỉ về kinh tế, xã hội mà còn cả chính trị!

- Thạch Phạm: Em nói ở đây, nhiều lời lẽ hơi quá có gì anh bỏ qua cho. Nhưng em thấy một số bạn (có người lớn tuổi hơn cả em lẫn anh) vẫn cho rằng Phương Uyên là anh hùng. Nói thẳng ra thì chỉ là bọn ngu thôi, anh hùng không phải là cứ chống cộng, giấu diếm cờ vàng sọc đỏ trong nhà rồi truyền đơn, rồi tố cáo cái gọi là “sự thật”. Thậm chí 1 số người còn để avatar Phương Uyên lên cứ như một vị lãnh tụ mới. Thật sự không hiểu. Tán thành với anh ở quan điểm này, cái gọi là hoài bão và lý tưởng không phải được thể hiện ở những việc làm đó.

- Hải Ngọc Hoàng: Em đã từng hừng hực khí thế như a, nhưng dần dần hiểu ra vấn đề, đôi khi chúng ta hành động theo 1 sự kích động của 1 số thành phần bên ngoài… Em đồng ý với Thạch Phạm, Phương Uyên không xứng, không  đáng gọi là công dân Việt Nam, chứ đừng nói là anh hùng!

- Đỗ Hương: Tôi cũng muốn nói với các bạn – Chính trị và yêu nước không chỉ là hô hào giơ tay – và hơn thế, đôi khi yêu nước mà không biết, không hiểu việc làm của mình có tác dụng gì thì còn làm hại bản thân và đất nước vì những kích động từ phía sau, vì bản thân bị một bên nào đó lợi dụng…
Nói và làm phải nghĩ trước sau và và đúng chỗ, đúng người. Cứ làm người tử tế trước khi giơ tay giật giật là yêu nước đầu tiên!

- Mai Hương: Tuổi trẻ thường nhiệt tình, và nhiều khi vì nhiệt tình quá mà họ nông nổi. biển Đông chỉ là một trong những sự vụ khiến giới trẻ sẵn sàng nói “quyết tử” mà không nghĩ đền luật pháp, quan hệ quốc tế,… Thiết nghĩ giới trẻ cần được trang bị những kiến thức như thế này sớm chừng nào, hay chừng đó!

- Hoàng Phương: Sau vụ việc 258 em thấy ớn đội blogger ”dân chủ” rồi, lên mạng toàn thấy mấy ông bà này kêu gào thôi. Vụ biểu tình ở Hà Nội thời gian vừa rồi em cũng có đến đó, mấy tay biểu tình nói là chống Trung Quốc mà mang theo hình Phương Uyên, hôm đó em gặp 1 bà cụ người ở Tuyên Quang, hỏi thăm qua thì cụ nói ”có cô trong đoàn biểu tình cho tiền đưa xuống đây …”. Đó là biểu tình chống Trung Quốc của mấy nhà rân chủ (?!?)…
Hãy giữ một trái tim đầy nhiệt huyết và một cái đầu lạnh. Đừng để lòng yêu nước của chúng ta bị lợi dụng!

- Lê Hương: Nghe nói đến chuyện “…đại sứ quán không phải là lãnh thổ của Việt Nam. Nếu chúng tôi vào, người ta có quyền bắn chết ngay lập tức!” em chợt rùng mình. Em nhớ hồi đi quân sự, thầy dạy bọn em là ngoài kia có biết bao người hy sinh thầm lặng để bảo vệ yên ổn hiện tại. Giống như mặt hồ tĩnh lặng nhưng bên dưới đầy sóng ngầm dữ dội… Diễn biến hòa bình… Phải thật tỉnh táo.

- Link Pham: Nhiều bạn trẻ rất bồng bột, hành động thiếu suy nghĩ và nghĩ rằng đó là yêu nước. Quan điểm của mình là: Hãy làm thật tốt công việc của mình, cống hiến hết mình cho công việc đó là yêu bản thân mình, yêu gia đình mình và cũng là yêu nước rồi. Sống cho khát vọng của mình, rồi một ngày ta sẽ lớn và giúp cho đất nước!

- Đăng Xuất: Em không nghĩ Phương Uyên nằm trong số những bạn trẻ nhiệt huyết, yêu nước hay có lý tưởng gì. Em là đứa cũng hay đi tranh cãi về các vấn đề chính trị, lịch sử trên mạng, cũng gặp nhiều người bức xúc với những tiêu cực của xã hội, của chính quyền, mang những tư lưởng, lý luận khác với mình, và mình tranh cãi với họ để tìm ra cái đúng. Nhưng em luôn khinh thường và không bao giờ tranh luận với những loại :
1.Xúc phạm, xuyên tạc về Bác Hồ
2.Coi trọng chế độ VNCH
3.Coi cuộc chiến tranh Việt Nam là cuộc nội chiến
Vì với em, những tư tưởng đó xúc phạm đến cả một nền văn hóa và cả một chiều dài lịch sử cũng như tất cả các linh hồn của các chiến sĩ đã ngã xuống trong công cuộc dựng nước và giữ nước của dân tộc.
(Tất nhiên là em sẽ thông cảm và hiểu cho những người mà bản thân hoặc gia đình là người của chế độ cũ, và những tư tưởng thù hằn của họ chỉ hy vọng thời gian sẽ xóa nhòa được thôi chứ tranh luận không giải quyết gì, nhưng đáng buồn là nhiều người không thuộc những thành phần đó mà vẫn mơ tưởng về một VNCH “hòn ngọc của Viễn Đông”, một Việt Nam nằm trong sự bao bọc của nước Mỹ thì không thể chấp nhận được)!

- Nhật Minh: Nhớ lúc trước mình xem phim Mỹ cũng có cảnh người của đại sứ quán cầm súng bắn người bên ngoài xông vào trong… Giờ đọc mới biết: “Chỉ bởi vì khi ấy tôi chưa từng được nghe bất cứ ai nói với mình rằng đại sứ quán không phải là lãnh thổ của Việt Nam. Nếu chúng tôi vào, người ta có quyền bắn chết ngay lập tức!”

- Le Tuan Ngoc: Đại sứ quán là một cơ quan đại diện của 1 nước tại nước sở tại, ví như 1 vùng lãnh thổ bất khả xâm phạm và nước sở tại phải có nghĩa vụ bảo vệ.
Bài viết rất hay và sâu sắc. Cái gì gọi là VP đại diện nhân quyền, toàn chống phá có chủ đích và lôi kéo người ngây thơ vào trò chơi chính trị nguy hiểm!

- Van Yengra: Em thật sự thích bài này. Thích cả câu anh Luật sư hỏi anh. Đọc đến đó để thấy rằng, nhìu khi sự bồng bột, ko bình tĩnh sẽ gây hậu quả gì!

Nam Yết (tổng hợp)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên