Chủ đề

(Văn hóa) - Tít bài là nhan đề bài thơ của người đàn bà bị chồng ruồng bỏ. Chị có ba người con, hai người con gái và một người con trai. Người con trai bị tật nguyền và chồng chị đã bỏ chị để đến với người đàn bà khác. Số phận không may mắn của chị cũng giống như bao người phụ nữ khác trong “Câu lạc bộ phụ nữ ô mai xấu” do những người phụ nữ đồng cảnh ngộ cùng lập nên.

Cuộc sống xung quanh ta, đâu đó, nỗi buồn vời vợi của những người đàn bà khi tuổi già xồng xộc kéo đến, mái tóc đã điểm bạc, làn da thô sạm chai sần, những vết nhăn nơi hằn sâu khóe mắt, cũng là lúc bị chồng ruồng rẫy để tìm đến một niềm vui khác, trẻ trung, xinh đẹp hơn. Quy luật của thời gian. Họ, số phận bất hạnh rồi sẽ ra sao?


Khu nhà mẹ tôi ở, một tổ dân phố thuộc phường Vĩnh Tuy, quận Hai Bà Trưng, tại thủ đô, một lần mẹ tôi bảo: “Bây giờ tuần nào cũng tham gia sinh hoạt nhóm phụ nữ bị chồng ruồng rẫy”.

Mẹ tôi kể từ ngày về hưu làm tổ phó tổ dân phố nên mẹ tham gia công việc ở phố, phường mới thấy chỉ một con ngõ nhỏ có nhiều phụ nữ tuổi  50 bị chồng bỏ rơi. Chồng của những người đàn bà này đều bỏ gia đình để đến với người tình trẻ. Có người bỏ đi biệt xứ với “tình yêu xanh mới mẻ” cả năm không về nhà đến một lần. Quả là tuổi trẻ có sức quyến rũ ghê gớm. Mấy phụ nữ tự an ủi nhau lập một hội cùng hoàn cảnh.

Các cô, các bác mới đầu gọi là “Hội phụ nữ buồn”. Nhưng rồi một bác ý kiến: “Đời đã buồn quá rồi, thêm cái tên buồn lại càng buồn thêm”. Vậy là mọi người bảo lấy cái tên nào vui vui để giải sầu. Cuối cùng ra một cái tên vừa hài hước, châm biếm: Câu lạc bộ “Phụ nữ ô mai xấu cuối lọ”.

CLB “Phụ nữ ô mai xấu cuối lọ” thi thoảng đi du hành các đình chùa để tham quan thắng cảnh giải sầu. Hoặc họ ngồi kết năm tụm ba để chia sẻ về hoàn cảnh éo le của mình và gọi những cô gái trẻ, nguồn cơn của các ông chồng hảo ngọt đi tìm mật là: “Con yêu nữ”, “Đồ mặt ma”, “Con nặc nô mắt xanh”. Có bác chanh chua chửi đổng cô gái trẻ là: “Đĩ non giật chồng”… Họ ngồi kể xấu các ông chồng có mới nới cũ, là kẻ thất đức, lão giặc già vong ơn… Trong cơn bực tức, bao nhiêu tức tưởi, uất nghẹn được tuôn chảy.

Nhà cô Mai ở cách nhà mẹ tôi khoảng vài ba nhà. Chú Tùng chồng cô làm trong quân đội. Hai vợ chồng tuổi ngoài 50. Trước đây, tôi vẫn thường thấy vợ chồng cô  ríu rít bên nhau, cứ ngỡ là họ hạnh phúc lắm. Ít lâu sau tôi không thấy chú Tùng mà chỉ thấy cô và hai cô con gái của họ trong căn nhà 4 tầng phủ đầy cây hoa ấy.

Mẹ tôi bảo: Cô Mai kể, chồng cô chê cô không biết đẻ chỉ toàn sinh con gái nên đã bỏ cô theo gái trẻ vào tận trong Nam rồi. Nghe đâu cô gái trẻ kia sinh cho chú Tùng con trai. Trong lúc hai người còn sống với nhau, chú Tùng còn cuỗm dần của cô 3 tỉ đồng tiền mặt để trong két mà cô Mai mãi sau mới biết. Tôi nói, chuyện này quá hoang đường, mất 3 tỉ chứ có phải 30 triệu hay 300 triệu đâu mà cô Mai lại không hay biết. Mẹ tôi bảo cô Mai là người làm kinh doanh, trong két sắt luôn bọc to bọc nhỏ đủ các loại tiền. Nhà nhiều tiền lắm, trừ mấy cái sổ tiết kiệm ra, họ còn có hàng chồng tiền mặt. Hai vợ chồng tin nhau, tiền để trong két, họ tiêu chung.

Cô Mai mải làm ăn, thỉnh thoảng chú Tùng rút vài chục, một vài trăm, cô nào có hay biết gì. Chỉ đến khi có người thông báo cho cô chồng cô bí mật mua nhà cho “vợ bé” và có con riêng cô mới ngã ngửa và kiểm tra mới biết trong gần 2 năm cô mất tới 3 tỉ đồng. Hai đứa con gái của vợ chồng cô, cô đều mua cho ôtô tiền tỉ. Ngay cả con rể cô cũng cấp vốn để làm ăn. Bị chồng qua mặt “đục” tiền của mình, mất tiền một cách vô lý như thế vậy mà tôi thấy bên ngoài cô vẫn bình thản như không. Bây giờ cô có thú tiêu khiển giải sầu là dăm bữa nửa tháng lại đi du lịch nước ngoài.

Ngay sát nhà mẹ tôi là vợ chồng cô Hà. Trước đây cô làm ở Bộ Thương mại. Chồng cô là bác sĩ Tính. Trông ông lành hiền tử tế. Khu tôi trước đây hễ ai có ốm đau gì đều “kêu cứu” đến ông. Bẵng đi một thời gian tổ dân phố chẳng thấy bác sĩ Tính đâu. Hóa ra, ông đã đi lấy vợ mới ở tận Cao Bằng. Cô vợ mới chỉ bằng tuổi con gái út của ông. Ông Tính hơn cô vợ trẻ 30 tuổi. Thấy bảo họ quen nhau rất “vớ vẩn”. Cô vợ mới của ông làm nghề đồng nát. Hôm đấy cô đồng nát vào nhà cô Hà thu gom sách báo cũ để bán lại kiêm thêm dọn dẹp nhà cửa.

Chả hiểu qua mặt cô Hà, ông Tính và cô đồng nát đầu mày cuối mắt ra sao. Ông  chết đứ đừ, lân la, hứa hẹn, thậm thụt nhiều lần. Khoảng gần năm sau ông nằng nặc đòi bỏ vợ để lấy người khác. Cô Hà mới đầu còn không biết tình địch của mình là ai, mãi sau mới biết đó là cô đồng nát. Ông Tính bỏ vợ mê gái trẻ thì thôi không nói làm gì, nhưng có một chuyện mà ông làm khiến tôi khinh ông quá. Khinh đến độ không thể chịu nổi.

(An Ninh Thế Giới)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên