Chủ đề

(Bạn đọc) - Xung quanh chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Tội thay cho giới chống Cộng!

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang hội đàm với Tổng thống Mỹ Barack Obama

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang hội đàm với Tổng thống Mỹ Barack Obama

Chiều qua ngồi nói chuyện với ông anh ở Bộ Ngoại giao về chuyến thăm Mỹ của đoàn Chủ tịch nước, nghe ông anh đúc kết cho biết, chuyến thăm này thành công ngoài mong đợi, là một thắng lợi to lớn về đối ngoại, cụ thể:

(1) Trước khi đi Bộ Ngoại giao ta chưa chuẩn bị cho đối tác toàn diện với Mỹ, nó chỉ mới được xem như một phương án có thể xảy ra. Cuộc hội đàm với Tổng thống Obama vượt quá dự định 30’ (dự định 45’ nhưng thực tế diễn ra 1h15’) với kết quả đã nâng quan hệ Việt – Mỹ lên đối tác toàn diện, thúc đẩy quan hệ trên mọi mặt, gồm kinh tế, chính trị, quân sự, khoa học, công nghệ, văn hóa, giáo dục có thể xem như vượt “chỉ tiêu” đề ra.

(2) Duy trì gặp mặt cấp cao cấp Bộ trưởng Ngoại giao hàng năm giữa hai nước. Đây cũng được xem là “chỉ tiêu” ngoài mong đợi. Nên nhớ Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ có vị trí thứ 2 trong bộ máy, chỉ sau Tổng thống, và Mỹ duy trì gặp mặt hàng năm cấp Bộ trưởng Ngoại giao với rất nhiều quốc gia là đối tác chiến lược, bởi vậycác ông bà Bộ Ngoại giao không hề đặt ra “tiêu chí” sẽ thiết lập kênh đối ngoại này với một ông Bộ trưởng Ngoại giao tất bật như Mỹ.

(3) Cuối năm nay sẽ kết thúc đàm phán TPP, mà thực tế Mỹ luôn là đối tượng khó nhằn nhất.

Một thành công đáng kể khác có lẽ cũng là tin đau buồn nhất với giới chống Cộng và “zân chủ” trong nước là vấn đề nhân quyền bị xếp hạng cuối trong các thỏa thuận được nêu trong Tuyên bố chung, chỉ được xem như là vấn đề “còn nhiều khác biệt” cần cố gắng giải quyết!

Một đòn hiểm khác, được xem là cú ngoại giao có tầm chiến lược, cao thủ của Chủ tịch nước là tặng ông Tổng thống Obama bức thư của cố Chủ tịch Hồ Chí Minh – lãnh tụ dân tộc, tinh thần của Đảng Cộng sản Việt Nam gửi tổng thống Mỹ Harry Truman năm 1946 bày tỏ mong muốn có quan hệ “hợp tác đầy đủ” (Đọc thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Tổng thống Truman) . Những lời đáp từ chiếm lượng thời gian không nhỏ đã thể hiện sự đánh giá rất cao của ông Obama với “món quà” ông Trương Tấn Sang gửi gắm với mỹ từ không thể nồng hậu hơn được ông Obama nói trong họp báo sau đó: “Hồ Chí Minh thực sự có cảm hứng nhờ Tuyên ngôn Độc lập và Hiến pháp Hoa Kỳ, và những lời nói của Thomas Jefferson.” “Hồ Chí Minh đã nói ông muốn hợp tác với Hoa Kỳ. Và Chủ tịch Sang bày tỏ rằng ngay cả nếu 67 năm đã trôi qua, thì cũng là điều tốt khi chúng ta còn đang có tiến bộ,”. Những ngụ ý và gửi gắm “niềm tin”, “sự chân thành” thúc đẩy hợp tác Việt – Mỹ bắt nguồn từ lịch sử và từ tư tưởng, mong muốn của ông Hồ Chí Minh chắc chắc đã góp phần không nhỏ đem lại thành công cho chuyến công du – đối ngoại của Đảng Cộng sản Việt Nam năm 2013 có một không hai này.

Tất nhiên những lời nói thể hiện đánh giá cao cố Chủ tịch Hồ Chí Minh của ông Obama đang gây ra “phẫn nộ” và làm dậy sóng vết thương lịch sử, từng gây chia rẽ nước Mỹ, đang được giới chống Cộng và dân biểu thích chĩa mũi vào chuyện nội bộ Việt Nam cũng như phái Cộng hòa tận dụng , xem là đòn độc tấn công ông Obama.

Thực ra, kết quả chuyến thăm cũng vì lợi ích của đôi bên thôi. Mỹ đang rất cần nhanh chóng để trở lại khu vực sau nhiều năm bỏ trống, đến nay thấy Trung Quốc đã thôn tính hết rồi. Hơn nữa ông Obama đủ thông minh để nhận ra thời điểm vàng để nhanh chóng hợp tác toàn diện với Việt Nam lúc này để làm tiền đồ giải quyết các vấn đề khác. Con bài “dân chủ, nhân quyền” được hạ xuống hàng thứ yếu, nhưng cũng không thể không nhắc đến, không phải là nhằm đáp ứng hay tiêu chí nào cả mà đơn giản là Chính phủ Mỹ xem đó như công cụ để mặc cả có thêm vài điều lợi trong thương thuyết.

Tội thật, trong khi bên nhà các ông bà “zân chủ” đang thi nhau phát động đồng hành tuyệt thực theo vài con tốt đang chạy theo mốt của Cù Huy Hà Vũ: “cai” cơm tù chỉ ăn cơm nhà; đưa bản Tuyên bố phản đối Điều 258 đến Đại sứ quán Mỹ thỉnh cầu Mỹ ban phát cho họ “dân chủ, nhân quyền”, gây sức ép với Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc loại Việt Nam (trong khi những kẻ đi ăn mày này không nhìn thấy hết sự lố bịch trong hành động của họ vì chính Mỹ đã bị loại ra khỏi Hội đồng này với hàng loạt lên án về vi phạm nhân quyền khắp thế giới), còn bên Mỹ thì vài đảng phái cờ vàng và mấy ông già chưa quên ký ức chiến tranh thi nhau hò hét giương cờ ba sọc, dẫm đạp lên lá cờ đỏ với hy vọng “hậu thuẫn” cho Obama gây khó dễ, làm ê mặt ông Trương Tấn Sang, trừng phạt Việt Nam… Sự ngây thơ đến bệnh hoạn, tối tăm này chắc đã hết thuốc chữa rồi. Thảo nào, mới sinh ra cả một lớp người cứ chạy theo ôm chân Mỹ, sống trong hy vọng thoi thóp về sự vĩ đại và bầu sữa người mẹ Mỹ, chẳng màng đến lợi ích dân tộc, đất nước của họ, chẳng màng đến liêm sỉ, tự tôn dân tộc chút nào. Trách chi xứ Việt cứ luôn bị thường trực sự chia rẽ, không ngóc đầu lên được và chính sách “chia để trị” đối người người Việt hàng ngàn năm vẫn hiệu nghiệm.

Một vài bài viết kiểu như “Chưa có một quốc khách nào của Mỹ bị bạc đãi như ông Trương Tấn Sang hôm nay” trên TTXVA, hay các comment nhai đi nhai lại trên facebook của các “chiến sỹ dân chủ trong nước” bới móc những nghi lễ ngoại giao “bạc đãi” của Mỹ đối đoàn nguyên thủ quốc gia Việt Nam, nào là đón tiếp sân bay chỉ có ông Đại sứ Mỹ ở Việt Nam và trưởng ban lễ tân Bộ Ngoại giao, không có quốc yến (sic). Nếu nhìn các cuộc đón tiếp khác thì thấy người Mỹ thực dụng, ít khi dành nghi lễ rườm rà trong đón quan khách quốc tế, quan trọng đối với họ là thực chất nội dung. Nếu người Mỹ họ đọc được những bình luận này, không biết họ nghĩ gì về dân Việt?

Giống như việc mấy anh chị đưa bản Tuyên bố nêu trên đến Đại sứ quán Mỹ, được họ đón tiếp lấy lệ 10’, chụp ảnh rồi đưa cho đi tán phát, nhưng do quảng cáo lố bịch, rầm rộ quá hay sao mà đã ngay lập tức bị Đại sứ quán Mỹ “than phiền”, trách mắng vì không hiểu nghi lễ, dụng ý của họ. Tủi thế mà vẫn tự lấy mo che mặt cho nhau, hí hửng xem như là “thành tích hay sáng kiến đấu tranh” được thì đến thua những những kẻ luôn mang tâm lý “nhược tiểu”, “nô lệ” đi đòi “cách mạng dân chủ”!

Không biết phải dùng từ gì dành cho những kẻ nhân danh “đấu tranh dân chủ cho Việt Nam” này, chắc là phải xếp họ vào hàng ngũ muốn dâng nước cho Mỹ, rải thảm mời Mỹ đưa Việt Nam quay về với thời đại cờ vàng mới thực chất là “mục tiêu” của họ. Còn việc họ cố tình xuyên tạc Đảng Cộng sản Việt Nam bán nước cho Tàu chẳng qua là “phương thức” lòe bịp những người cả tin, để khoác cho mình cái danh “yêu nước”, tự phong cho nhau cái “chính nghĩa” với ảo vọng về sự sụp đổ của chế độ sẽ được “ông chủ Mỹ” ghé mắt tới, trưng dụng như những quân cờ tốt thí? Vậy nên thật dễ hiểu đối với chúng chiến tranh chống Mỹ, giành độc lập thống nhất dân tộc là “phi nghĩa”, ngày 30/4 là “đau buồn”. Trong tâm thế của chúng, có nằm mơ không nghĩ đến thành công ngoại giao này của ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Trong con mắt những kẻ thiện cận chỉ Mỹ mới là số 1, không chấp nhận thực tế thế giới đa cực đang hình thành, những cố gắng đa phương hóa, tiến tới đối tác chiến lược với các nước lớn sắp thành hiện thực cùng với sự hậu thuẫn, phát triển ngoại giao với Úc, Ấn, Nga, Nhật,… chẳng xi nhê gì.

Thế trách chi sao 30 hay trăm năm nữa, những kẻ này hành nghề “dân chủ” này vẫn đứng ngoài lề xã hội Việt Nam, bị xem như những kẻ lạc loài.

Võ Khánh Linh
(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả)./. 

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@nguyentandung.org
Thích và chia sẻ bài này trên