Chủ đề

(Chính trị) - “Đạo luật nhân quyền cho Việt Nam năm 2013 – HR 1897″ của Quốc Hội Hợp chủng quốc Hoa kỳ, nhằm “thúc đẩy tự do và dân chủ ở Việt Nam” được đăng tải trên trang blog phản động Anh Ba Sàm mấy hôm nay, gây nhiều phản ứng từ dư luận trong nước.

Những nhận xét áp đặt thiếu thiện chí của "Đạo luật Nhân quyền Việt Nam 2013 - HR 1897"

Những nhận xét áp đặt thiếu thiện chí của "Đạo luật Nhân quyền Việt Nam 2013 - HR 1897"

Trong cái gọi là Đạo luật này, Quốc Hội Mỹ đã tiếp tục điệp khúc cũ khi có những nhận xét thiếu khách quan, dựa trên những thông tin sai lệch về tình hình tự do, dân chủ và tôn giáo ở Việt Nam. Đặc biệt, trong “Phần II: các dữ kiện và mục đích”, bắt đầu từ điểm (4) đến điểm (24), đã có những nhận xét định kiến, sai lệch làm dữ liệu để phê phán Việt Nam về tự do, dân chủ và tôn giáo. Trong bài viết này, người viết chỉ có vài ý kiến liên quan đến nội dung điểm số (7) và điểm số (8).

Xin trích nguyên văn:

(7) Từ khi Việt Nam gia nhập WTO vào ngày 11 tháng 1 năm 2007, chính quyền Việt Nam đã tùy tiện bắt bớ và giam giữ nhiều cá nhân vì họ đấu tranh ôn hòa cho Tự do tôn giáo, Dân chủ và Nhân quyền, bao gồm cha Nguyễn Văn Lý, các luật sư Nhân quyền Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Cù Huy Hà Vũ, và Lê Công Định, và các bloggers Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Lê Văn Sơn.(8) Chính quyền Việt Nam vẫn tiếp tục cầm giữ, bỏ tù, quản thúc tại gia, buộc tội, hoặc nếu không thì ngăn chặn họ không được bày tỏ quan điểm tôn giáo và chính trị đối lập một cách ôn hòa.

Đó chính là những điểm nhận xét sai lệch dựa trên nhưng thông tin thiếu khách quan. Mặt khác, sự phê phán đó còn nặng về cảm tính, và đã có sự đánh lận giữa hành vi phạm tội của một công dân với cái mác mà công dân đó mang trên mình.

Thực tế là, ở Việt Nam người ta bắt và xử trước tòa công dân Nguyễn Văn Lý do ông này có hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân chứ không phải là bắt Linh mục Lý và tuyệt nhiên không có gì liên quan đến Tôn giáo ở đây. Tương tự như vậy đối với trường hợp của công dân Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Cù Huy Hà Vũ, và Lê Công Định, những người này bị bắt và bị pháp luật trừng phạt bởi hành vi chống nhà nước, và chúng ta những người có ý thức hoàn toàn có thể hiểu là pháp luật trừng trị tội phạm chứ không phải là đảng phái hay chính quyền trừng trị tội phạm, và càng không nên hiểu là trừng phạt các luật sư. Đối với các công dân Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong TầnLê Văn Sơn, họ bị bắt vì hoạt động tuyên truyền chống nhà nước và các tội khác chứ không phải vì họ là Bloggers. Tôi nghĩ, điều này là hoàn toàn phù hợp với luật pháp Việt Nam và luật pháp của các quốc gia khác, trong đó có Mỹ, và việc xét xử những công dân này không có bất cứ liên quan nào đến tự do ngôn luận ở Việt Nam.

Điều đáng nói là những dẫn chứng để đưa ra đánh giá sai lệch nói trên vẫn không có gì khác: dựa vào việc một số đối tượng phạm tội hình sự, bị các cơ quan tiến hành tố tụng ở Việt Nam điều tra, truy tố, xét xử, tuyên các bản án hình sự theo quy định pháp luật. Trong các viện dẫn đó, có những đối tượng phạm tội đã quá “cũ mặt”, hiện đang chấp hành án tại các trại giam và bản thân các đối tượng này (hầu hết), khi bị xét xử trước tòa cũng đã thừa nhận những hành vi phạm tội của mình. Vì thế, đánh giá của phía Mỹ về tự do dân chủ hay tôn giáo ở Việt Nam là không chính xác và một phần nào đó đã cho thấy tính quy chụp và lừa lọc (bởi hành vi đánh tráo khái niệm) của phía Mỹ.

Việc đánh giá tự do, dân chủ hay tôn giáo phải dựa trên tình hình khách quan về đời sống chính trị, xã hội và tôn giáo ở một quốc gia, vùng, lãnh thổ, bao gồm cả đời sống vật chất và văn hóa, tinh thần. Điều mà tôi chắc phía Mỹ cũng sẽ đồng ý là khi một công dân nào đó phạm một tội được quy định trong Bộ luật Hình sự, thì dù công dân đó là blogger hay người bình thường, dù theo hay không theo tôn giáo nào đều chịu sự trừng phạt của pháp luật một cách bình đẳng. Luật pháp bất kỳ quốc gia nào cũng nhằm bảo vệ thể chế chính trị của quốc gia đó và trong Bộ luật Hình sự, nhóm tội xâm phạm an ninh quốc gia, chống chính quyền nhân dân (như phản bội Tổ quốc; hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân…) đều bị coi là trọng tội. Luật pháp Việt Nam cũng quy định các điều luật trong Bộ luật Hình sự trên quan điểm pháp lý đó. Vì thế, không nên và không thể đánh tráo khái niệm bỏ tù một công dân phạm tội với bỏ tù một linh mục, một nhà báo, hay một blogger.

Ngay tại nước Mỹ, luật pháp các bang cũng quy định rất rõ hành vi chống chính quyền và chế tài xử phạt tương ứng. Đặc biệt, các tòa án ở Mỹ cũng rất nghiêm khắc đối với các hành vi chống chính quyền hay mạ lị xúc phạm tòa. Chẳng hạn, hồi tháng 2/2012 vừa qua, các cơ quan bảo vệ pháp luật ở Mỹ đã bắt giữ 7 thành viên của nhóm Hutaree vì có hành vi chống lại chính quyền Mỹ. Nhóm Hutaree có trụ sở tại bang Michigan, đã lên kế hoạch giết một sĩ quan cảnh sát sau khi tấn công một đám tang, nhằm bắt đầu một cuộc nổi loạn, sử dụng vũ khí chống lại chính quyền Mỹ. Khi bị bắt, nhóm này danh xưng “chiến binh Thiên Chúa giáo” và nói rằng họ được quyền làm theo “Chúa”, tự do phát biểu, hội họp kiểu công dân Nguyễn Văn Lý. Theo Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI), các nhóm này luyện tập bắn súng và chế bom trong rừng từ năm 2008, Hutaree tự xưng là “chiến binh Thiên Chúa giáo”, viện dẫn Kinh thánh để tuyên bố rằng tiên tri đã báo trước sẽ có một lực lượng chống Thiên chúa và đấng Kitô muốn họ chuẩn bị sẵn sàng để tự vệ. Trên website tổ chức này có nhiều bài viết bất bình với các chính sách của chính quyền Mỹ. Về vấn đề này, Bộ trưởng Tư pháp Eric Holder cho rằng, cuộc vây bắt nhóm Hutaree là một cú đánh mạnh vào một tổ chức nguy hiểm lợi dụng tôn giáo để chống nước Mỹ…

Như vậy, rõ ràng là nước Mỹ khi tự nhận là họ đảm bảo về tự do tôn giáo thì ở đây cũng có sự phân biệt rành mạch với lợi dụng tự do, dân chủ và tôn giáo chống chính quyền. Hành vi danh xưng tôn giáo để tập hợp lực lượng, chống nước Mỹ đều bị cơ quan bảo vệ pháp luật ở các bang bắt, xử lý như vụ việc trên.

Vậy thì tại sao những hành vi lợi dụng tự do tôn giáo, tự do báo chí để vi phạm pháp luật, chống chính quyền của một số đối tượng ở Việt Nam, khi bị cơ quan tiến hành tố tụng bắt, xử lý, lại bị đánh lận thành “đàn áp tôn giáo, đán áp blogger”?

Tôi nghĩ, phân tích vài điểm như vậy đã là đủ để nhận biết trắng đen, phải trái. Cái mà người Việt Nam cần chính là sự ghi nhận trung thực và khách quan các sự kiện ở Việt Nam từ phía Mỹ. Và nếu như ngay tại nước Mỹ, các vị tiếp cận thông tin có những sai lệch, thì Việt Nam đã rất thiện chí khi tạo điều kiện để việc tìm hiểu thực tế về tự do dân chủ và tôn giáo được đảm bảo chính xác, khách quan. Thiện chí này của Việt Nam đã được duy trì như một nguyên tắc ứng xử ngoại giao đã từ lâu, nhưng rất tiếc không được phía Mỹ tận dụng.

Những nhận xét trong Đạo luật nhân quyền cho Việt Nam của phía Mỹ, trong Dự luật nhằm thúc đẩy Tự do và Dân chủ tại Việt Nam có thể làm vừa lòng những kẻ tôn thờ cờ ba que chống lại đất nước, và những tên tội phạm lợi dụng tự do, dân chủ và tôn giáo vi phạm pháp luật. Tuy nhiên, Đạo luật này đã không nhận được sự đồng tình của đại đa số người dân Việt Nam bởi sự lệch lạc và khiên cưỡng và mang nặng tính thù hận.

Lâm Trực (Tre Làng)
(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả). 

Bài viết liên quan:

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@nguyentandung.org
Thích và chia sẻ bài này trên