Chủ đề

(Kinh tế) - Có một khoảng thời gian năm 2017, đi ra đường là người ta nói về giá thịt lợn xuống giá, rồi nhà nhà, người người đổ xô đi “giải cứu thịt lợn” cho người dân chăn nuôi. Thế nhưng, tình cảnh đó sẽ còn có thể tồi tệ hơn nhiều trong thời gian tới…

Ngành chăn nuôi Việt Nam đang rơi vào giai đoạn khó khăn khi không tìm được thị trường tiêu thụ, trong khi đó ngay cả thị trường trong nước cũng bị cạnh tranh khốc liệt. Trên thực tế, do thua lỗ, nhiều cơ sở chăn nuôi có quy mô chăn nuôi tăng chậm, thậm chí là giảm quy mô so với trước đó.

Chỉ biết kết lại bằng một từ “thua”!

Nhắc đến vụ việc giá thịt lợn giảm không phanh vào thời gian trước. Nguyên nhân được đưa ra là do thị trường Trung Quốc bắt đầu hạn chế nhập khẩu thịt lợn từ Việt Nam. Ngành chăn nuôi từ đó vẫn loay hoay chưa tìm được thị trường mới. Cái “thua” đầu tiên chính là kinh doanh không biết tìm đầu ra.

Nhưng đó chưa phải là tất cả, ngành chăn nuôi Việt Nam còn đang “thua” ngay trên chính sân nhà. Sản lượng nhập khẩu thịt của Việt Nam từ các thị trường Mỹ, Ấn Độ, Canada,… liên tục tăng và tăng mạnh trong những năm qua. Không phải do dân số chúng ta tăng cao nên nhập khẩu thịt tăng mạnh, đương nhiên cũng không phải do nguồn cung cấp thịt trong nước thiếu. Đơn giản vì người tiêu dùng đang hướng đến các sản phẩm thịt nhập khẩu nhiều hơn.

Ngành chăn nuôi – khó khăn chồng chất khó khăn

Trên thị trường, thịt lợn được nhập khẩu vào Việt Nam với giá 30.000-50.000 (tùy loại) đồng/kg; thịt gà được nhập khẩu với giá dưới 20.000 đồng/1kg; thịt bò được nhập khẩu tùy loại, tùy từng thị trường nhưng cũng rất rẻ. Chất lượng của các loại thực phẩm này vẫn bảo đảm đầy đủ mọi tiêu chuẩn về chất lượng. Ngược lại, thịt lợn nuôi trong nước có giá 80.000-150.000 đồng/kg; thịt bò nuôi trong nước có giá 180.000-260.000 đồng/kg; thịt gà nuôi trong nước có giá 45.000-60.000 đồng/kg. Trận thua thứ ba, chúng ta “thua” đau về giá.

Các chuyên gia kinh tế cũng đã vào phân tích thực trạng về thị trường chăn nuôi và chỉ ra nguyên nhân khiến thịt chăn nuôi tại Việt giá cao là do chi phí đầu vào cao, giống kém chất lượng, quy mô chăn nuôi nhỏ lẻ, công nghệ kém phát triển, chi phí trung gian tốn kém,… Tất cả cũng chỉ ra cái “thua” thứ nữa của chăn nuổi Việt nam: “thua” về công nghệ, hạ tầng.

Thua mãi nhiều đến thế này mà không thay đổi, liệu rằng ngành chăn nuôi Việt Nam có tiếp tục đủ sức lực để tiếp tục tồn tại?

Ấy thế mà lạ quá?

Chăn nuôi Việt Nam gặp khó trong khoảng thời gian 03 năm trở lại đây. 03 năm, một con số không phải quá dài, nhưng đã quá đủ để chúng ta phải lo lắng. 03 năm, nhưng không có hướng đi nào để phát triển, vực dậy ngành chăn nuôi. Nghĩ gì khi hiện nay Việt Nam chưa phải là một nước công nghiệp hiện đại, du lịch chưa phải đỉnh cao, nhưng nông nghiệp thì cũng dần gặp khó? Đây là một lời cảnh báo!

Nhìn lại những cái thua của ngành chăn nuôi Việt Nam, thứ khiến tôi lo lắng nhất là giá thành sản phẩm nhập khẩu quá rẻ, rẻ hơn quá nhiều so với giá thành sản phẩm sản xuất nội địa. Sắp tới, khi thuế nhập khẩu tiếp tục giảm, chi phí vận chuyển giữa các quốc gia tiếp tục giảm, giá thành các sản phẩm thịt nhập khẩu còn tiếp tục giảm mạnh nữa. Trực tiếp đối đầu với sự đe dọa lớn đột ngột như thế, ngành chăn nuôi tại Việt Nam có kịp để “lột xác” hay không khi mà hạ tầng, công nghệ, chiến lược kinh doanh hiện nay của chúng ta còn quá kém.

Tôi muốn nói đến yếu tố thời gian, chúng ta phải đặt áp lực phát triển ngành chăn nuôi mạnh mẽ nhất có thể, nhưng thời gian, và nội lực lúc này là chưa đủ để các cơ sở kinh doanh tại Việt Nam có thể bắt kịp được các nước khác thế giới. Nếu không có sự trợ giúp từ phía “cơ chế” của các cơ quan chức năng.

Tôi sẽ nói đến cơ chế ấy qua một câu chuyện cũng buồn, và lo ngại không kém. Cá tra Việt Nam xuất khẩu sang thị trường Mỹ vừa phải chịu quyết định về mức thuế chống bán phá giá cao kỷ lục, cao nhất trong lịch sử từ trước tới nay. Và nguy cơ cá tra Việt Nam có thể đánh mất thị trường Mỹ.

Ở đây, giá bán cá tra của Việt Nam giá thành rẻ đã bị Mỹ áp thuế mức rất cao để bảo vệ cho thị trường cá tra trong nước. Câu hỏi đặt ra là tại sao Việt Nam không làm điều tương tự để bảo vệ thị trường ngành chăn nuôi trong nước của mình?

Đương nhiên, hai trường hợp khác nhau, nhiều điều kiện khác nhau, nhưng mấu chốt là các quốc gia hoàn toàn có thể sử dụng những biện pháp thuế để bảo vệ ngành kinh tế của mình khỏi nguy cơ bị đe dọa.

Nhấn mạnh lại một lần nữa, với thời gian và xuất phát điểm như hiện nay, khó lòng đòi hỏi ngành chăn nuôi Việt Nam có thể bắt kịp những biến động thị trường nếu không có sự giúp sức của các cơ quan chức năng. Nói thẳng ra, ngoài những biện pháp để phát triển kỹ thuật, hạ tầng, tối ưu quy trình,… sức ép lớn nhất chính là giá cả của sản phẩm thịt nhập khẩu. Không loại bỏ sức ép này bằng các biện pháp tự vệ, chúng ta không đủ thời gian để thay đổi chính mình. Hành động, hay biến mất? Hãy để các cơ quan chức năng trả lời câu hỏi đó…

(Theo Bút Danh)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên