13 năm trước, cơn bão lịch sử số 8 có tên quốc tế Fathes bất ngờ đổ bộ vào vùng biển thềm lục địa Bà Rịa – Vũng Tàu, cướp đi mạng sống của 3 cán bộ, chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên 2A. Trong cơn bão tố, khi cận kề cái chết, Đại úy Vũ Quang Chương đã ôm lá cờ Tổ quốc vào lòng để biển cuốn đi. Câu chuyện về đêm xé lòng ấy vẫn vẹn nguyên trong ký ức chiến sĩ báo vụ Hoàng Văn Thủy- người sống sót trở về từ đêm bão tố ấy.
Ký ức không quên
Phòng truyền thống của Lữ Đoàn 171 Hải quân, hiện trưng bày chiếc phao bè bóp méo không còn nguyên dạng, đó hiện vật sống động, minh chứng sự gian khổ, hy sinh, kiên cường chống chọi với sóng cuồng bão giật của 9 cán bộ chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên 2A trong cơn bão lịch sử ngày 12 tháng 12 năm 1998.
“Trong cuộc đời người lính biển, tôi không thể nào quên được những giờ phút khốc liệt nhất chống chọi với sóng cuồng bão dựt giữa biển khơi trong đêm tối mịt mùng cách đây 13 năm về trước”. Nguyễn Văn Thủy, nguyên chiến sĩ báo vụ 2 Nhà giàn Phúc Nguyên 2A kể cho tôi nghe câu chuyện bằng những lời đầu tiên xúc động như thế.
13 năm trước, cơn bão lịch sử số 8 có tên quốc tế Fathes bất ngờ đổ bộ vào vùng biển nước ta. Sức gió mạnh cấp 12 giật trên cấp 12, vùng biển Thềm lục địa Bà Rịa Vũng Tàu đúng tâm mắt bão. Mệnh lệnh cấp trên: Tất cả các Nhà giàn DK1 chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đối phó với sóng gió và sự rung lắc mạnh, đề phòng tình huống xấu nhất xảy ra khi nhà đổ.

Nhà giàn DK1 vững vàng trong bão tố
Nhận được lệnh cấp trên, chỉ huy trưởng Nhà giàn Phúc Nguyên 2A Đại úy Vũ Quang Chương đã nhanh chóng hội ý chi bộ, giao nhiệm vụ cho từng người. 16 giờ ngày 12-12-1998, trên vùng biển thềm lục địa không còn bóng một con tàu, tất cả đã đi tránh bão. Sóng mỗi lúc một lớn hơn. Những con sóng lừng lững như quả núi liên tiếp ập đến làm nhà giàn rung lắc mạnh. Mặt biển mịt mù trắng xóa, gió giật ầm ầm.
Trước tình hình phức tạp đó, đại úy Vũ Quang Chương đã bình tĩnh động viên anh em giữ vững tư tưởng, tổ chức cho các tổ chuẩn bị mọi mặt sẵn sàng rời nhà.
18 giờ 30 phút, một con sóng lớn đánh trùm lên, làm nhà giàn nghiêng hẳn một bên, lắc lư như ngọn cây. Tình thế lúc này cực kỳ nguy kịch, những tấm gỗ lát mặt sàn bật tung, nhà giàn chao đảo, máy phát điện bị chập tắt ngấm. Chiến sĩ Hoàng Văn Thủy nhanh chóng vào phòng thông tin lên máy gọi đài canh Sở chỉ huy Quân chủng về tình hình sóng gió, khả năng trụ vững của Nhà giàn và đề nghị cho tàu đến cứu.
Sóng mỗi lúc một to, tất cả 9 anh em mặc sẵn áo phao, lấy giây mồi buộc vào tay nhau để khi nhà đổ, nhảy xuống biển, thì vẫn tìm thấy nhau, chết thì vẫn còn xác. Trong tiếng thét gào của gió mưa, Vũ Quang Chương hô lớn: “Tất cả phải thật bình tĩnh, bằng mọi cách phải nối thông tin liên lạc, mọi người sẵn sàng rời trạm, dùng bao gạo chèn vào chân giường”.

Chiếc phao bè đã cứu sống 6 cán bộ, chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên 2A trong cơn bão số 8 tháng 12- 1998
22 giờ ngày 12-12-1998, máy nổ vụt tắt lần 2 do sóng đánh chập điện. Dây ăng ten thông tin bị đứt. Chiến sĩ cơ điện nhanh chóng kiểm tra sự cố chập điện. Trong đêm tối mịt mùng, nhân viên báo vụ chiến sĩ Hoàng Văn Thủy, tay cầm đèn pin nhanh nhẹn cúi sát người, bò lên lan can cầu thang, lần mò nối lại dây ăng ten, sau đó tiếp tục liên lạc với sở chỉ huy đất liền và đài canh thông tin Quân Chủng. Lúc này, tất cả thông tin được nói trực tiếp qua máy I –Com chứ không qua qua mã dịch cơ yếu. Xác định không thể trụ thêm được nữa, Sở chỉ huy cấp trên quyết định cho các chiến sĩ rời nhà và yêu cầu phải bảo đảm tuyệt đối an toàn. Tiếng đại úy Vũ Quang Chương hô: “Tất cả rời trạm, tổ 2 thả phao bè xuống trước, khi xuống biển nhanh chóng bám chặt vào phao”. Lúc đó là 0 giờ 30 phút ngày 13-12-1998.
Phút giây bất tử
Biết nhà giàn Phúc Nguyên 2A sẽ đổ, các chiến sĩ lúc đó rất lạc quan tin tưởng, chỉ chờ lệnh là lao xuống biển. Ai cũng chuẩn bị cho cuộc chống chọi với bão tố trong đêm đen và sẵn sàng hi sinh. Anh em vừa gói gém những đồ dùng cần thiết mang theo, vừa lấy lương khô ăn lót dạ cho ấm lòng. Chiến sĩ báo vụ Hoàng Văn Thủy nói với An: “Tao chưa có vợ, tao chết cũng nhẹ nhàng. Ai có vợ rồi, phải cố gắng chống chọi và kiên cường còn trở về với vợ con”. Nguyễn Văn An còn bảo: “tao chết thì có gì đâu, chỉ thương là vợ tao mới đẻ, tao chưa biết mặt con. Thương nhất là anh Chương thôi, chưa có một mảnh tình vắt vai”. Không ngờ đó là lời nói cuối cùng của An trước lúc vĩnh biệt mọi người.

Đại úy Vũ Quang Chương chụp ảnh với người bạn trong một lần về quê nghỉ phép Ảnh: TL
Sóng mỗi lúc một lớn, trời mịt mùng đen kịt. Tất cả anh em đứng ngoài lan can không dám ở trong nhà vì sợ nhà đổ bất ngờ, mọi người sẽ bị nước biển hút vào trong không ra kịp. Mỗi khi có con sóng kinh hoàng như quả núi trước mặt, anh em lại nhắm mắt nín thở cầu mong nhà không đổ và sóng qua mau. Nhưng tất cả đều vô vọng. Nhà giàn lắc lư chao đảo theo sóng. Tất cả mọi người ôm nhau khóc. Không thể trụ được nữa, Đại úy Vũ Quang Chương lệnh cho tốp 2 nhảy xuống biển cùng với mảnh phao cứu sinh cũ. Tốp 2 có Trung úy Dương Văn Hoan, chiến sĩ cơ yếu Hà Công Dụng, Thuật- chiến sĩ pháo thủ, và chuẩn úy Lê Đức Hồng, do Trung úy Hoan chỉ huy. Trong gió mưa gào thét, chuẩn úy Lê Đức Hồng tay bám vào lan can, quay mặt lại nhà giàn, rồi hướng ra biển hô to “vĩnh biệt đất liền” rồi lao xuống biển đen.
Trên nhà giàn lúc này chỉ còn Thủy, Chương và chiến sĩ cơ điện. Trước khi rời trạm Chương còn cẩn thận đóng tất cả cửa lại. Anh vẫn hi vọng nhà giàn sẽ không đổ, cuộc chống chọi với bão tố này sẽ có hy sinh, nhưng nhà giàn vẫn trụ vững. Anh mở tủ lấy lá cờ Tổ quốc mới nhất ôm vào ngực mình, đến trước bàn thờ Tổ quốc và chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh. “Chúng tôi, cán bộ chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên 2 A, một lòng trung thành với Đảng và Tổ quốc. Nếu đêm nay có đồng chí nào hi sinh cũng vì Tổ quốc. Chúng tôi chẳng tiếc thân mình. Xin gửi đất liền lời chào vĩnh biệt”.
Đại úy Vũ Quang Chương ôm cờ Tổ quốc vào lòng lao xuống biển trong tiếng gào thét của Thượng úy Nguyễn Xuân Mạnh, chỉ huy trưởng Nhà giàn Phúc Nguyên 2B phát qua máy I Com sóng cực ngắn “Thủy ơi nhảy đi, nhảy đi nhà đổ rồi, nhảy đi”.
Giữa đêm đen không nhìn thấy gì dù trong gang tấc, Chương hô lớn: “Tất cả anh em bám chặt vào phao bè và ra khỏi vòng xoáy”. Đúng lúc đó một con sóng kinh hoàng dựng lên như vách núi đập mạnh làm cho nhà đổ hoàn toàn. Chương, An, và Hồng, bị hất tung không bám được vào dây nữa. Thủy chỉ nghe tiếng Chương kêu “Thủy ơi, cứu anh. Bám vào dây em ơi” rồi bị cuốn vào sóng dữ.
Mai Thắng(ĐĐK)


